Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Tác giả: Toán Miêu Nhi

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341261

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1261 lượt.

úc lợi, Lạc Viêm Hành mà biết, không thể tức chết chứ?
Trình Thất chậm rãi nheo mắt, Đúng vậy a, con người tham lam, nếu không, bọn họ làm sao có thể nào hỏi thăm được tin tức đến mức này? Về phần chuyện bị bại lộ giải thích như thế nào từ lâu đã có kế sách chu toàn, chỉ cần làm thật bí mật, cô cũng không tin anh có thể biết được, Khâu Hạo Vũ, người này cô biết, năm năm trước cũng biết, khi đó trên báo có đăng qua, nếu Đại Tam có thì giờ rãnh đi Câu Lạc Bộ một chút, sau này có thể tránh được tai nạn.
Salsa vui vẻ, lại lập công, chẳng qua thật có thể nhận được buôn bán sao?






Khéo Tiếp Nhận Mối Làm Ăn (Canh Hai)
Hộp đêm Vạn Thịnh chính là căn cứ buôn lậu được che giấu, tầng hầm ngầm là công việc chủ yếu, lúc này có đủ hạng người tụ tập, tất cả gần trăm người tâm phúc đến từ các bang, không khí trong phòng ngột ngạt, trên sàn nhà dơ bẩn không chịu nổi, rối rít chờ đợi kết quả bên trong phòng làm việc phía trước mặt.
Dường như Trình Thất đối với cảnh tượng này sớm đã thành thói quen, cũng không chán ghét, mặc dù tới nơi này cùng các bang hội nhỏ tranh giành buôn bán nhưng biết nơi này là địa điểm khởi đầu tốt nhất cho tất cả bang hội, về phần có thể kiếm tiền phát triển hay không thì phải xem vận may của bọn họ, đây cũng là nơi tầm thường nhất trong xã hội đen.
Cô đã từng chẳng thèm ngó tới nơi này, không ngờ náo nhiệt như vậy, cá chép hóa rồng, về sau xã hội đen nếu muốn thành Rồng thành Phượng, phải vượt qua cánh cửa này mới có không gian phát triển.
"Đi ra rồi, đi ra rồi, Quản lý Lưu, hôm nay nghe nói có mối buôn bán lớn, giao cho chúng tôi chứ?"
"Tôi cũng ở lại đi, các người cũng đừng trách tôi thích lười biếng!" Lộ Băng cũng giơ tay.
Không đợi Trình Thất từ chối, ngay cả Chú Phùng cũng giơ tay theo, tranh trước cùng đoàn người phía sau: "Tôi tuổi cũng đã cao, các người còn không cho tôi nghỉ ngơi một chút sao?"
"Không, không, không, Chú Phùng, chú càng già càng dẻo dai,, chuyện như vậy để cho hai anh em chúng tôi làm đi, vừa lúc hai ngày nay trời mưa, khớp xương có chút không chịu nổi!"
"Tôi ở lại!"
"Hay là tôi đi!"
Trình Thất cúi đầu, lặng yên không nói, trong lòng cực kỳ cảm động, anh em có tình có nghĩa như vậy, cô làm sao đem vương quốc bọn họ khổ sở tạo lập được làm suy sụp? Lại muốn bọn họ tới đoạt mối làm ăn với những bang hội nhỏ?
"Cái này có gì mà phải tranh? Như vầy, nếu Chú Phùng muốn nghỉ ngơi một chút thì để Chú Phùng ở lại đi, tuổi chú cũng đã cao, còn anh nữa cũng ở lại, gần đây không phải anh bị tiêu chảy sao?" Salsa hiền lành ngón tay chỉ về phía một người đàn ông, bộ dạng cứ quyết định như vậy đi.
Cô không cảm thấy có cái gì, không có bị điểm danh cũng hút hút lỗ mũi, sao mà khổ sở vậy? Đông Phương Minh vỗ vỗ bả vai Chú Phùng và người đàn ông: "Lưu Nghĩa, Chú Phùng, các người yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ không để cho các người có chuyện, nhất định!" Liều mạng cũng sẽ đem hàng đưa đến.
Lưu Nghĩa và Chú Phùng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cười lắc đầu, cho dù chết thì có quan hệ gì? Chỉ cần các anh em khỏe mạnh, đã đủ!
Bên này vẫn còn điên cuồng tranh đoạt, không một người lùi bước, cầu phú quý trong nguy hiểm, sợ chết, ai còn đi đường này?
Quản lý phiền muộn, đẩy đẩy mắt kính, giao cho ai đây?
"Giao cho Trung Nghĩa Đường chúng tôi đi, Quản lý Lưu, bang chúng tôi mặc dù không có thành tựu gì lớn nhưng thật sự mọi người đến từ Đại Học Thanh Hoa, xin tin tưởng chúng tôi. . . . . ."
"Đại Học Thanh Hoa đúng không? Vậy xin hỏi các người biết sư tử bằng đá ở cổng của Đại Học Thanh Hoa là bao nhiêu năm không? Nó được dựng ở trước cửa Đại Học Thanh Hoa có ý nghĩa gì?"
Lúc này, một giọng nữ trong trẻo vang lên ở sau lưng tất cả mọi người, rối rít nghiêng đầu nhìn lại, người tới khí thế không nhỏ, thật giống như cô cao nhất nơi này, người này là ai vậy?
"Cô là ai à?"
Trình Thất cười lạnh: "Tôi là Lục ca phái tới thị sát!"
"Oa! Là Lục ca Thanh bang?"
Trình Thất gật đầu, nhíu mày thật chặt: "Không sai!" Thấy tất cả mọi người bắt đầu hướng cô tự giới thiệu mình, cũng không kiên nhẫn nói: "Các người vẫn chưa trả lời vấn đề của tôi!" Đại Học Thanh Hoa? Kiếp trước cô cũng chưa chắc đã đi học qua, nói bừa lung tung, thật đúng là làm khó cho nhóm người này rồi, có thể học Đại học Thanh Hoa thì con mẹ nó, ở chỗ này làm gì? Thấy ánh mắt bọn họ né tránh liền thở dài: "Xem như các người tốt nghiệp Thanh Hoa, chúng ta đi làm chuyện này, cần nhiều trình độ học vấn như vậy có ích lợi gì? Đến bót cảnh sát, bọn họ có thể vì một câu tốt nghiệp Thanh Hoa mà tha cho các người sao? Anh hiểu trong quá trình chuyển vận kiêng kỵ nhất cái gì không? Biết con đường nào của thành phố F vĩnh viễn sẽ không có cảnh sát chìm xuất hiện không? Biết cảnh sát mặc thường phục phát hiện người hiềm nghi thì sẽ dùng cách gì báo cho đồng bọn không?"
Liên tục đưa ra vấn đề làm cho mọi người ngây người như phỗng, bọn họ đều mới xuất đạo, làm sao biết những thứ này?
Ngay cả Quản lý Lưu