Tác giả: Toán Miêu Nhi
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341251
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1251 lượt.
cũng cúi đầu khom lưng đối với Trình Thất, bị dọa sửng sốt một chút, xem ra thật là một người từng trải, biểu hiện là người của Thanh Bang cũng không có gì là kỳ quái, hơn nữa, cô hoàn toàn không có lý do gì tới nơi này gây chuyện.
Qua mười phút, Quản lý Lưu lau mồ hôi, nhìn thấy tất cả đều mặc cảm rời đi, sốt ruột, Thanh Bang cũng quá cẩn thận đi?
"Cái này đúng rồi!" Trình Thất lạnh lùng nhìn về phía những người rời khỏi, phất tay một cái, lúc này mới kéo quản lý qua, vẻ mặt bỗng nhiên chuyển thành chân chó: "Quản lý, thật ra tôi cũng chỉ tới tranh thủ phần trách nhiệm gian khổ nặng nề này, giao cho chúng tôi chứ?" Bày ra nụ cười lấy lòng.
"Ồ!" Quản lý lại lau mồ hôi, không ngừng gật đầu, chờ sau khi tĩnh hồn lại ngửa đầu sợ hãi kêu lên: "Hả?"
"Giao cho chúng tôi chứ?" Trình Thất chắp tay trước ngực van xin.
Sắc mặt của quản lý Lưu đen như đít nồi.
Ma Tử và Lộ Băng cùng nhau lắc đầu, mới vừa rồi còn đang suy nghĩ rốt cuộc Chị Thất muốn làm gì, chị không hổ là đứng đầu một bang, biện pháp thất đức như vậy cũng nghĩ ra được.
"Quản lý Lưu?"
Cuối cùng Quản lý Lưu không kiên nhẫn đưa ra tài liệu: "Địa điểm lấy hàng ở bên trong, quy củ cũng biết chứ?" Gặp qua vô sỉ, chưa từng thấy qua vô sỉ như vậy, ngày hôm nay xem như là mở rộng tầm mắt rồi, tuyệt đối nhân tài!
Trình Thất cười híp mắt nhận lấy tài liệu, giống như bảo bối bỏ vào trong ngực, đoạt mối làm ăn với cô sao, Hừ! Chút bản lãnh này cũng không có, tương lai làm sao tranh đoạt thiên hạ với tên cháu trai kia?
Không Phải Oan Gia Không Gặp Gỡ
"Salsa, một chút nữa lên xe thì giữ cái này cho tốt, chúng tôi cũng ở trong xe, luôn luôn bảo vệ em, hiểu chưa?"
Trong nhà vệ sinh nữ tại trạm xe vận tải hành khách loại nhỏ, Trình Thất đem một giấy chứng minh thư người tàn tật màu đỏ chót nhét vào trong túi Salsa, Ma Tử cũng đem một bao bố kẻ sọc carô màu sắc rực rỡ đưa lên: "Phía dưới và phía trên là ngụy trang chăn bông, dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com trạm xe này sẽ ít có người tới kiểm tra, nhưng những năm gần đây trong thành phố F kiểm tra tương đối chặt chẽ, cho nên tới trạm thu lệ phí, 90% sẽ bị lục soát, có thể lừa vượt qua kiểm tra hay không, phải trông cậy vào em rồi !"
Salsa sờ sờ hai bím tóc thật to, quay về phía soi gương, chân quê, áo sơ mi kẻ sọc, quần dài vải thô màu xám tro, giày vải thêu hoa, cả người như em gái về quê, thỉnh thoảng gật đầu: "Các người yên tâm, em biết rồi!" Có lẽ lần đầu tiên chuyển hàng nhỏ như vậy, hơn trăm kg ma túy cũng có thể thuận lợi vượt qua kiểm tra, chớ nói chi là 10 kg.
Thấy cô gái nhỏ vác lấy bao bố đi ra, Ma Tử lo lắng nói: "Chị Thất, tôi có loại dự cảm chẳng lành, thật đó!" Chưa từng có loại cảm giác này, rất là lo lắng!
Hai người cảnh sát bước lên nghiêm cẩn nhìn từng người hành khách, tầm mắt sắc bén chỉ cần đảo qua, đã biết có mờ ám hay không, nhanh chóng soa sánh thoáng qua mỗi người ở trong đầu cùng những phần tử ngoài vòng luật pháp trong trí nhớ, sau đó ánh mắt dừng lại ở trên mặt Trình Thất, một viên cảnh sát nghi ngờ đi về phía hàng thứ hai đếm ngược, người này nhìn thật có chút quen mắt.
Trình Thất cà lơ phất phơ lắc lắc bắp chân, bộ dạng không làm việc trái với lương tâm, thái độ không sợ quỷ gõ cửa, cũng nhìn thẳng viên cảnh sát: "Chuyện giết người phóng hỏa, tôi chưa bao giờ làm, làm phiền các anh nhanh lên một chút, thời gian là vàng bạc, tôi rất gấp đấy!"
"Thẻ căn cước!" Viên cảnh sát thấy là cô gái, cùng tư thế ngồi không nghiêm chỉnh như vậy, mày kiếm nhíu lại, đưa tay yêu cầu.
Trình Thất vừa muốn lấy ra chứng minh thư . . . . . .
"Ô ô ô ô, mẹ, mẹ làm sao vậy? Đừng dọa con, còn có ba tiếng đồng hồ nữa thì đến nhà rồi, ô ô ô, mẹ đừng làm con sợ a. . . . . ."
Đang lúc một viên cảnh sát khác chuẩn bị đi kiểm tra khu hành lý trên xe thì một tràng tiếng khóc thê thảm đưa tới chú ý của mọi người, ngay cả viên cảnh sát kiểm tra Trình Thất cũng quay đầu lại hỏi thăm: "Cô gái, cô làm sao vậy?"
Salsa cúp điện thoại kéo tay viên cảnh sát khóc không thành tiếng: "Anh trai cảnh sát, ô ô ô van cầu các người, mẹ tôi dường như bị bệnh nghiêm trọng hơn, nhanh lên, ô ô ô ô van cầu các người để cho tôi trở về nhà nhanh một chút, bà chỉ có một mình tôi là con gái, ô ô ô ô van cầu các người!" Nói xong, kích động đứng lên, chứng minh thư người khuyết tật ‘lạch cạch’ một tiếng rớt xuống đất.
Một ông già giúp cô gái nhặt lên tờ giấy nhỏ, mở ra vừa nhìn thấy sáu chữ rất nhạy cảm bắt mắt phía trên “Chứng minh thư người khuyết tật’, hít một hơi lạnh: "Cảnh quan, tôi xem hay là các người đừng tra xét nữa, diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn chúng tôi đều đi làm trong thành phố, sao có thể làm chuyện phạm pháp phải không?" Thật đáng thương, một đứa bé thật tốt nhưng đầu óc tâm thần!
"Ô ô ô ô van cầu các người, mẹ tôi bị bệnh suyễn, nếu không trở về, tôi sợ. . . . . Ô ô ô!" Salsa khóc đến điên cuồng, đôi tay phát run nắm tay viên cảnh sát van xin: "Tôi chỉ có một người mẹ. . . . . ."
Ma Tử và Trình Thất dường