Tác giả: Kagen no Ju
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341638
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1638 lượt.
nhận mong được khoan hồng. Mình đã xem qua phim 18+, các loại vận động pít-tông hay bạo cúc rồi nhưng chưa từng có cơ hội được nhìn thấy người thật việc thật bao giờ. Mình cảm thấy cái đó của đàn ông đều rất xấu xí, không biết cái đó của những người đẹp trai thì có dài và xấu xí như vậy không?
Khi chị Lolo đi nghe điện thoại thì chỉ còn mình mình ngồi ngẩn người ngắm nhìn Lâm Dật Văn.
"Đừng nhìn nữa, cậu ta vẫn còn chưa trưởng thành đâu."
Không biết Trần Mạch từ đâu chạy tới, đột nhiên vứt cho mình một câu đầy ý sâu xa.
Đã nói Trần Mạch mà là yêu nghiệt mà, không thèm cho mình cơ hội được ảo tưởng nữa.
Hôm nay mọi thứ lại trở về trạng thái ban đầu. Bộ ba người chuyên xin nghỉ phép cũng đã đi làm, tầng cao nhất này lại vang lên tiếng cười đùa vui vẻ. Cặp đôi Ryan và DK thay đổi rất nhiều, trước kia bọn họ còn che che giấu giấu tình yêu của bọn họ với mọi người xung quanh, nhưng bây giờ thì công khai thân mật, trước mặt bọn mình còn cố tình đụng đụng chạm chạm tứ chi với nhau. Thì ra DK thích chơi trò tập kích bất ngờ, nên thường đem Ryan vào phòng uống nước chơi trò mờ ám. Bọn họ đúng là bắt nạt mình, khiến mình không thể tùy tiện vào phòng này lúc nghỉ giải lao được nữa. Mỗi lần muốn vào toàn phải nhìn trước ngó sau mới dám đi đến phòng uống nước.
Hôm nay không biết chị Lolo chạy đi chơi ở đâu đó, phó tổng giám đốc thì trốn trong phòng làm việc để trộm chơi PSP, còn Ryan và DK thì ra ngoài làm việc không có trong công ty, chỉ còn mình mình vẫn ngồi trước bàn làm việc ngẩn người ra. Làm việc ở đây lúc thì làm đến mệt bở hơi tai, lúc thì nhàn nhã đến mức khiến người ta cảm thấy cắn rứt lương tâm mỗi khi nghĩ đến tiền lương. Và bây giờ là lúc mình cảm thấy cắn rứt lương tâm.
Đến ba giờ chiều, đột nhiên mình nhận được một cuộc gọi từ một người tự xưng là chủ nhiệm lớp mười một. Có trời mới biết cô ta là chủ nhiệm của ai, dù sao cũng không phải chủ nhiệm mình, trừ phi chủ nhiệm cũ của mình đổi tính gọi điện trêu mình, không thì chắc chắn người gọi này không thể là chủ nhiệm của mình được.
"Xin chào cô, xin hỏi cô có phải là dì của em Lâm Dật Văn không ạ?" Ở đầu bên kia chủ nhiệm lớp hỏi.
Hóa ra là chủ nhiệm lớp Lâm Dật Văn. Đúng là Lâm Dật Văn gọi mình là dì thật nên bảo mình là dì Lâm Dật Văn cũng đúng, vì thế mình nói phải.
"Là như thế này, ở trường em Lâm Dật Văn xảy ra chút chuyện, chúng tôi đã liên lạc với người nhà của em ấy nhưng tạm thời chưa liên lạc được, vì thế em ấy đã cho tôi số điện thoại của cô, bây giờ cô có thể bỏ chút thời gian đến trường một chuyến được không ạ?"
Mình biết ngay mà, biết ngay thằng bé này hỏi số điện thoại của mình là có ý đồ xấu mà. Chủ nhiệm liên tục cầu xin mình, chẳng thể từ chối nên mình đành đồng ý sẽ đến trường học nhanh nhất có thể để tìm hiểu mọi chuyện.
Mình thử gọi vào di động cho chị Lolo —— đúng là không có ai nghe máy, phó tổng giám đốc sau khi nghe xong vấn đề cũng đã gọi cho ông xã chị Lolo nhưng cũng không ai bắt máy. Mình chẳng biết làm gì, bèn hỏi phó tổng giám đốc có nên lấy thân phận là dì của Lâm Dật Văn đến trường không, anh ta nói: "Nếu Dật Văn đã đưa số điện thoại của cô cho cô giáo chủ nhiệm thì chứng tỏ thằng bé tin tưởng cô, tôi nghĩ cô biết làm gì với sự tin tưởng của một thằng bé mười lăm tuổi."
Gọi xe đến trường Hữu Học của Lâm Dật Văn, trên đường mình suy đoán xem vì chuyện gì mà cậu ta lại phải gọi mình đến? Đánh nhau với bạn trong lớp? Trêu chọc bạn nữ? Bị thầy giáo thể dục sàm sỡ sao? Càng nghĩ đầu óc mình càng đen tối, tốt nhất là không nghĩ gì nữa. Trên đường vẫn gọi cho Lolo vài cuộc nữa nhưng không ai nghe máy cả.
Đối với trường học mình vốn không có cảm tình cho lắm, mình chỉ cho phép bản thân mắng trường cũ nhưng rất ghét ai đó mắng học sinh trường mình.
Bây giờ là thời gian lên lớp nên dù sân trường lớn như vậy cũng không có học sinh nào dám nghênh ngang đi dạo, có lớp đang có tiết học thể dục học sinh cũng rất nghiêm túc tập ở một góc. Đúng là trường cấp ba trọng điểm, học sinh trường này đều rất nghe lời, ngày xưa mỗi lần đến tiết thể dục là bọn mình rất lười vận động, chứ không như bọn trẻ bây giờ ngoan ngoãn cầm dụng cụ thể dục học như thế này, lúc ấy bọn mình chỉ chờ bà bán quà vặt đi ngang qua để lén mua.
Sau khi nói rõ lý do vào trường với bác bảo vệ mình mới được vào bên trong, trường này quản lý rất nghiêm khắc, ra vào đều phải báo cáo nếu không thì không được vào trong, mình còn bị bác ấy giữ lại máy ảnh không cho mang vào. Đây không biết có phải là trường học hay thực ra là trụ sở bí mật của quốc gia hoặc là cơ quan chính phủ không nữa mà nghiêm ngặt đến thế!
Với trí thông minh của mình, rất nhanh đã tìm được phòng làm việc nơi Lâm Dật Văn đang ở đó. Mình rất lịch sự gõ cửa rồi mới đi vào, nhưng mà bên trong đang chơi trò gì vậy?
Lâm Dật Văn như một đại gia đang ở chốn lầu xanh, ngồi ở bàn làm việc của cô giáo chủ nhiệm lớp cậu ta, trên bàn còn bày đầy dưa và trái cây cùng trà, một người pụ nữ trung niên đeo kính tóc chải rất cẩn thận đang vừa bóc chuối vừa rót nước lấy l