Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dám Yêu Dám Lên

Dám Yêu Dám Lên

Tác giả: Kagen no Ju

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341502

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1502 lượt.

òng Lâm Dật Văn, trong góc phòng có một cô gái trẻ tuổi đang đứng run rẩy, nếu nói cô gái đó cũng là giáo viên cấp ba thì đúng là mình đã được mở rộng tầm mắt rồi. Cô ấy là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, mái tóc màu đỏ được uốn lọn to, áo mỏng manh nhìn xuyên thấu, mặc cùng với váy cực ngắn lộ ra cặp đùi thon dài, khiêu khích học sinh nam trong trường cấp ba, khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ nhưng đang tiếc, bây giờ cô ấy đang đứng một góc, trên khuôn mặt dàn dụa nước mắt.
Thấy mình đến cô giáo chủ nhiệm lớp Lâm Dật Văn vội vàng mỉm cười chỉ chỗ cho mình ngồi. Xem ra suy đoán của mình cũng gần đúng, chỉ khác là vị trí đã bị thay đổi.
Mình nhìn Lâm Dật Văn một cái, cậu ta cũng nhìn mình nhưng không nói gì, vẻ mặt có chút xấu xa.
"Cô chính là dì của Lâm Dật Văn?" Chủ nhiệm lớp cười cười hỏi.
Mình rất muốn nói ai thèm làm gì thằng nhóc này chứ nhưng trong tình huống này và so với độ tuổi chênh lệch giữa mình và Lâm Dật Văn, mình không thể không thừ nhận mình là dì Lâm Dật Văn.
"Tôi có thể biết chuyện gì đã xảy ra không?" Học sinh nam và cô giáo, vai diễn của hai người họ là gì đây.
Bởi vì thấy Lâm Dật Văn không có chút biểu hiện nào muốn mở miệng nên cô giáo chủ nhiệm không thể làm gì khác hơn là vừa lau mồ hôi vừa thận trọng nói: "Chuyện là như thế này, chắc dì cũng biết thành tích học tập của Lâm Dật Văn, em ấy đào hoa, dáng người lại đẹp trai, trong trường có rất nhiều người theo đuổi. . . . . ."
Thật muốn lật bàn cắt đứt lời nói của cô giáo này, mình có là dì của Lâm Dật Văn thì cô ấy có tư cách gì mà cũng gọi mình là dì chứ. Sao cô ta dám gọi thế? Thật không biết xấu hổ. Dựa vào cái gì mà dám gọi mình như thế.
"Cô ấy là Miss Trần dạy tiếng Anh," vừa nói tay giáo viên chủ nhiệm vừa chỉ vào cô gái ở góc tường, "hôm nay cô ấy, cô ấy, cô ấy . . . . ." Cô ấy cứ lặp lại mãi "cô ấy" mà chưa nói nốt vế sau.
"Cô ấy, muốn, dụ, dỗ, cháu." Lâm Dật Văn không chịu nổi bèn tốt bụng lên tiếng nói hộ cho cô giáo chủ nhiệm.
Lật bàn!
"Thật là quá cầm thú! Thằng bé còn chưa trưởng thành!"



LẠI LÀ BIA ĐỠ ĐẠN


Đúng là cầm thú, dù sao Lâm Dật Văn vẫn còn là trẻ vị thành viên, huống chi dì Trần là mình còn chưa ra tay mà cái Miss Trần kia lại định chiếm trước cả mình hả? Không tính đến chuyện cô ta đã hành động còn không thành công, nhưng sao còn bị người ta tố cáo nữa chứ, đúng là xấu mặt người họ Trần.
Hứ, mình lại đang nghĩ linh tinh cái gì vậy?
"Dì nói đúng lắm," Chủ nhiệm lớp Lâm Dật Văn hùa theo, "Miss Trần đã hối lỗi và nói xin lỗi, cô ấy đồng ý bồi thường tổn thất về tinh thần cho Lâm Dật Văn chỉ mong mọi người không tố cáo chuyện này với hiệu trưởng, cô ấy còn trẻ, nếu để hiệu trưởng biết được chắc chắn sau này sẽ không có nơi nào nhận cô ấy đi dạy nữa."
Mình vẫn cho rằng chì có thầy giáo mới làm cái chuyện xấu xa này, không ngờ thời buổi bây giờ cô giáo cũng biến chất.
Về vấn đề này thì mình nghĩ mình không có quyền phát ngôn, thứ nhất mình không phải là người bị hại Lâm Dật Văn, thứ hai mình cũng không phải người giám hộ của Lâm Dật Văn hay ai cả, nên mình không có quyền quyết định chuyện này.
"Cô ấy? Đừng có nói đùa, cháu không có hứng thú với cô ấy đâu. Phụ nữ khi có tuổi rồi da sẽ nhão, khi cạm vào sẽ không có cảm giác gì. Cháu cũng rất kén chọn đấy chứ?" Thằng bé mới mười lăm tuổi này lại kiêu căng rồi, "Không phải phụ nữ nào đứng trước mặt rồi mở hai chân ra cũng có thể nhúng chàm cháu được đâu."
". . . . . . Nè, cách xa một chút!"
"Đừng có lo, dì là dì của cháu nha, cháu không có thích ra tay với dì, cháu chỉ thích chị gái thôi."
"Cút sang một bên, ai là dì của ngươi hả!"
"Đừng có hẹp hòi như vậy chứ, cùng lắm sau này cháu gọi dì là chị Quả Quả là được chứ gì." Lâm Dật Văn cười hì hì rồi khoác tay lên vai mình,"Chẳng mấy khi có cơ hội hay là trước giờ tan học chúng ta đi uống trà sữa đi," cậu ta còn cố tình liếc mắt nhìn mình một cái, "Em nghĩ chị Quả Quả nên uống trà sữa đu đủ đi, ha ha ha. . . . . ."
Thằng nhóc đáng ghét này, dám chê vòng một cup B của mình.
"Chuyện hôm nay chị có thể không nói cho Lolo biết được không?" Mẹ con bọn họ tình cảm thắm thiết, và Lolo chỉ hơn Lâm Dật Văn có hơn chục tuổi thôi nên cậu ta không gọi Lolo là mẹ mà gọi thẳng tên, "Em ở bên ngoài có thế nào cũng là chuyện riêng của em, nhưng trước mặt Lolo em vốn rất ngoan ngoãn, chị Quả Quả hiểu ý em chứ?"
Đây là suy nghĩ của rất nhiều người con, bất kể cuộc sống riêng của mình có bê tha xấu xa đến thế nào nhưng vẫn hi vọng trong mắt cha mẹ mình là một đứa con ngoan ngoãn nhất để cha mẹ không phải lo lắng. Dù sao vẫn có thể thông cảm được, vì trước kia mình vẫn thường xuyên giả vờ thục nữ trước mặt bố mẹ. Thật ra thì chị Lolo cũng không phải không biết chuyện của Lâm Dật Văn, ít nhất cũng biết có vài chỗ của cậu ta không hề bé nhỏ chút nào.
"Nếu như cậu mời tôi uống trà sữa đu đủ và đu đủ trộn thì tôi sẽ xem xét lại lời đề nghị của cậu." Mình cũng phải có được hưởng lợi nha.
"Không thành vấn đề, đừng nói là trà sữa