Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342005
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2005 lượt.
không chậm.
Tôi cười càng rực rỡ, dứt khoát đặt mông ngồi xuống, hết nhìn Hướng Huy rồi lại nhìn Từ Văn Tiệp, nháy mắt mấy cái, vô tội khép mi, “Em gọi nhưng anh không nghe”.
Hướng Huy lấy điện thoại di động từ túi quần ra, phía sau pin trên tấm một quả táo có ảnh người con gái cười híp lại, cười ngây ngô, trên màn hình điện thoại vẫn chưa hiện lên, anh cẩn thận xem xét, cười có lỗi. “Vô tình chuyển sang chế độ im lặng”.
Tôi gục đầu xuống, nói thật nhỏ : “Hai người có chuyện cần nói, em nên tránh đi tốt hơn”. Nói xong liền muốn đứng lên, Hướng Huy nhanh bắt lấy tôi cố định bên cạnh anh, không nghi ngờ hỏi. “Sắp xong rồi, em cứ chờ ở đây cho anh”. Ánh mắt anh như nói tiếp với tôi. “Đừng cho rằng anh không biết em nghĩ cái gì”, tôi muốn cười, kiêu ngạo quá không tốt, kiềm chế rất khó khăn.
Tôi lúc thì nghịch dây đeo nhẫn bạc trên cổ, lúc thì vuốt vạt áo T-shirt của Hướng Huy, khi thì chèn vài câu không quan trọng liên quan, Hướng Huy lòng biết rõ khiến tư tưởng không tập trung, không còn tâm tư cùng cô nàng nói chuyện.
Từ Văn Tiệp ở trước mặt chúng tôi hiển nhiên như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than, lúc lâu không nói, cô nàng liền đứng phắt lên, vung lên câu nói : “Lần sau nói tiếp”, sau đó bỏ chạy.
Tôi rốt cục cười ra tiếng.
Hướng Huy ôm vai tôi, giọng truyền đến, “Vội vã tìm anh có chuyện gì ?”.
Tôi thu hồi nụ cười, cắn môi trên, ngẩng đầu đối mắt anh, “Em ~ không ~ thích ~ anh ~ và ~ cô ấy ~ gặp ~ mặt”. Tôi gần như nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ từng chữ, mặt dầy sát khí.
Anh học điệu tôi, “Anh ~ và ~ cô ấy ~ là ~ có ~ chuyện ~ cần ~ bàn ~ chứ ~ không phải ~ kiểu ~ như ~ em ~ nghĩ”.
Tôi bĩu môi, ” Em không quan tâm”.
Anh lắc đầu cười, “Em là bình giấm chua nhỏ, hay là giấm Trấn Giang” [1'>.
“Anh đã có tiền sử phạm tội, em không yên tâm”. Tôi tiếp tục càn quấy.
Anh vò rối tóc tôi, hung hăng hạ giọng gằn “Cô em, em dùng sai từ rồi”.
Tôi từ chối cho ý kiến, hùng hổ nhìn thẳng vào mắt anh, “Em sợ các người tình cũ nối lại.”
Anh không hề tức giận, ngược lại còn cười, tôi ra sức trừng mắt nhìn anh, “Có gì đáng cười sao, em nói thật đấy”. Không biết có phải do chuyện của Uông Nhiên ảnh hưởng đến tôi hay không, cả người tôi dấy lên nỗi bất lực cô lập không phân rõ phải trái.
Anh véo mũi tôi, nụ cười trên môi càng đậm, tôi đập vào tay anh một chưởng, tức giận hỏi : “Anh rốt cuộc có thừa nhận như thế không ?”
Hướng Huy nhíu mày, vẻ mặt cổ quái, “Diệp Tử, anh và Từ Văn Tiệp chia tay vẫn có thể làm bạn bè không phải sao ?”
Tôi một chút cũng không suy nghĩ đáp : “Em không tin giữa nam với nữ lại chỉ có tình bạn đơn thuần.” Thấy anh lắc đầu, tôi lại nói thêm : “Nếu chúng ta chia tay, em nhất định coi anh là người lạ.”
Sắc mặt Hướng Huy càng khó coi, trong mắt dường như có hai ngọn lửa cháy lên, “Diệp Tử, hai chuyện này khác nhau, em đừng cố tình gây sự.”
Tôi giận dữ, tôi cố tình gây sự, tôi không nói lý lẽ.
Tôi cúi đầu, không nói một lời xoay người rời đi, được hai bước quay đầu lại nhìn, Hướng Huy vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, tôi càng nghĩ lại tức, tăng tốc bước đi. Hướng Huy như một trận gió nhanh đuổi đến chỗ tôi, hai tay mạnh mẽ giữ chặt thắt lưng tôi.
Tôi khẽ thở dài một tiếng, đưa tay vuốt ve bàn tay thô ráp của anh, rõ ràng đã mềm lòng, nhưng miệng vẫn không buông lỏng, “Nếu anh thực sự quan tâm em, thì đừng gặp cô ấy nữa.”
Hướng Huy mặt không biểu lộ chút cảm xúc, giọng lạnh lẽo: “Diệp Tử, em quả thực rất ngang ngạnh.”
Tôi không nghĩ anh sẽ vì Từ Văn Tiệp mà nói với tôi như vậy, trong tim như có luồng gió lạnh thổi qua.
Chu Xuân và Viên Lang vẫn tốt, Liễu Như Yên và Chim To cũng thế, bởi vì lúc trước còn là độc thân, như vậy tình cảm phát triển rất nhanh, không giống như tôi và Hướng Huy gặp nhiều khó khăn, phải trải qua sóng gió mới được ở bên nhau, khó tránh khỏi bão táp lần nữa. Mỗi lần tôi ép nói đến chuyện trước đây của anh và Từ Văn Tiệp, anh đều cảm thấy đuối lý, cho nên luôn cố gắng nhường nhịn không làm tôi nổi nóng. Nhưng lần này…
Tôi thở dài trong lòng. Chẳng lẽ tình cũ vẫn là đẹp nhất?
Tôi lặng lẽ xoay người, tự đếm từng bước chân mình nhưng vẫn không thấy anh đuổi theo.
Hai người đang yêu nhau là quãng thời gian vui vẻ hạnh phúc nhất. Thật dễ dàng lý giải tại sao họ được nhiều hơn mất, vì vậy không để lỡ đi thời gian bên nhau. Giống như, tình yêu cần sự bao dung, tha thứ. Tôi có nhớ câu nói, những con người yêu nhau, trái tim họ được hưởng sự ấm áp từ nhau nhiều nhất.
Tôi ủ rũ trở lại phòng ngủ, quẳng ba lô qua một bên, ngã mình xuống giường.
Chu Xuân từng bước rón rén đến chỗ tôi, khuôn mặt khổ não: “Diệp Tử.”
Tôi không vui đáp lại: “Đừng trêu tớ, bây giờ tớ rất khó chịu.”
Chu Xuân căn bản không nhận ra tôi đang tức giận, cô nhéo mặt tôi một cái, “Tớ so với cậu càng khó chịu hơn.”
“Mối tình đầu của Viên Lang, tên là Hiểu Huệ, cái này mình tìm thấy trong ví tiền của anh ta.” Lông mày Chu Xuân dựng đứng hung t