Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341878
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1878 lượt.
ng đồng ý, cãi nhau không ai chịu xin lỗi ai. Vốn chuyện đến đây là kết thúc, nhưng bạn học đại học tốt của Uông Nhiên bị cướp bạn trai công khai, cô vì bênh vực kẻ yếu, chạy đi làm náo loạn, bị Tiêu Hách mắng vài câu, nói cô đối đãi người nên có hai tầng tiêu chuẩn, Uông Nhiên phát hỏa, hai người lại cãi nhau ai ngăn không được, mà lúc cãi nhau tuyệt đối không nói lời nay, bởi vậy mới đến nông nỗi chia tay.
Nghe xong Uông Nhiên mô tả, tôi không ý thức chuyện lại nghiêm trọng, buột miệng nói ra: “Tiêu Hách nói không sai, cậu hành động vậy so với Kim Mao Sư Vương lúc trước tới tìm tớ có gì khác nhau?”.
“….” Phía bên kia im lặng một hồi, đột nhiên Uông Nhiên cao giọng, “Diệp Tử, tớ tìm cậu kể khổ, không nghĩ đến cậu và hắn thực sự đức hạnh như nhau”. Cô càng nói lớn tiếng, càng kích động, hô hấp cũng dồn dập lên.
Tôi nỗ lực sắp xếp ngôn ngữ, “Nhiên Nhiên, cậu bình tĩnh một chút”.
Cô bô bô nói vài câu, nói gì mà thất vọng về tôi, lại nói tôi trọng sắc khinh bạn, tôi dở khóc dở cười, bây giờ tất cả thành gì hả.
Cuối cùng, cô ấy nói một câu: “Diệp Tử, từ nay tớ và cậu tuyệt giao”.
Tôi gần như ngất đi, không hề nghĩ ngợi liền cúp điện thoại. Tôi ném điện thoại ra xa, người còn tức run.
Lấy chăn che kín đầu, tĩnh tâm một lúc tôi mới hối hận, Uông Nhiên nổi nóng nói vài câu, tôi cần gì phải so đo với cô ấy, chính là, lúc này muốn điện thoại trả lời với cô nhưng thực sự không nuốt trôi cơn tức này.
Tôi trốn trong chăn gửi tin nhắn cho Hướng Huy, ngắn gọn kể chuyện Uông Nhiên một lần, muốn trưng cầu ý kiến anh, nhưng trong lúc đợi anh trả lời, tôi đã dần chìm vào giấc ngủ.
*
Sau giờ học ngày hôm sau, tôi chạy ngay đi tìm Hướng Huy.
Tôi biết rõ vài địa điểm anh đi, không phải ở CLB Thanh nhạc thì là thư viện, địa điểm thứ ba có thể là phòng máy tính, nếu cả ba địa điểm này không phải thì nhất định ở trong kí túc xá. Cho nên, tôi không cần gọi điện hỏi, tiết kiệm vài đồng tiện thoại cũng tốt.
Thư viện, CLB Thanh nhạc và phòng máy đã tìm hết đều không có, sau tôi đi thẳng đến ký túc xá nam sinh. Mỗi trường đại học lại có hình thức quy định riêng, nam sinh đến kí túc xá nữ sinh là điều cấm kị, còn nữ sinh đến ký túc xá nam sinh rất dễ dàng, lên tầng đăng kí là có thể đi qua.
Tôi đã đánh giá cao sức phán đoán của mình, chờ lúc tôi đến phòng ngủ nam sinh vẫn không tìm được Hướng Huy, tôi làm ra kết luận.
“Hướng Huy đi đâu?”. Tôi hỏi Chim to đang ở trước máy tính xây thành làm trại. Đôi mắt hắn sưng phù, hai con mắt đỏ lừ, có vẻ suốt đêm không ngủ, khó trách Liễu Như Yên vẫn thường oán giận Chim to mất ăn mất ngủ nên cô chẳng quan tâm.
“Vừa rồi còn ở đây, mà đi đâu chứ?”. Chim to ngậm điếu thuốc, hết nhìn đông rồi lại nhìn tây.
Lăng Phong nhắc nhở hắn, “Vừa rồi không phải nhận điện thoại sao?”.
“À, đúng đúng đúng”. Chim to gật đầu như giã tỏi, “Hướng Huy vừa nhận điện thoại liền đi ra ngoài. Em ngồi đợi, nó rất nhanh sẽ về, nếu không thì gọi điện thoại cho nó đi”.
Tôi gật đầu, lấy điện thoại di động nhập một dãy số quen thuộc, kiên nhẫn chờ chuông nhưng không có ai nghe máy.
Tôi miễn cưỡng tắt đi, nhún vai.
Phòng khói lượn lờ, Chim to nghiện thuốc lá cực nặng, một điếu lại một điếu, sau nửa giờ tôi ngồi không yên, thấy hắn nhìn chăm chú vào màn hình, tôi không thèm chào hỏi hắn, trực tiếp đi ra khỏi cửa.
Ra khỏi tầng kí túc xá, rẽ trái là một thảm cỏ rộng, trường học nhiều năm chưa từng xây dựng tầng giáo viên và tầng kí túc xá nhưng thật ra có thể bỏ ra số tiền lớn thiết kế thảm cỏ xanh này, cho nên có thảm cỏ xanh biếc non mềm, mơn mởn tươi tốt, cũng là nơi nghỉ ngơi và tình tự lãng mạn.
Hít thở không khí trong lành, tôi bước đến thảm cỏ xanh phía trước. Đúng là mở mang tầm mắt, có thể nhìn thấy bốn phương, tai nghe tám hướng, nếu như Hướng Huy đi về, tôi nhất định có thể nhìn thấy anh đầu tiên.
Trên thảm cỏ xanh sớm đã có tốp năm tốp ba người túm tụm xung quanh, có gặp vài người quen, nhìn nhau gật đầu xem như chào hỏi, sau đó tôi tìm chỗ sạch sẽ ngồi xuống.
Nghiêng đầu sang chỗ khác tôi mới biết rõ lý do vì sao vừa rồi cả đám người bọn họ đều cười rất mờ ám, thậm chí có chút vui sướng khi người gặp họa. Hướng Huy và Từ Văn Tiệp ngồi đối mặt, Hướng Huy không biết nói gì đó, trêu đùa khiến Từ Văn Tiệp nịnh nọt cười như rớt cằm, khóe miệng anh cũng theo người khó mà giữ được nụ cười.
Đang trình diễn tiết mục tình cũ không rủ mà tới sao?
Tôi biết rõ bây giờ có nhiều cặp mắt đang chăm chú nhìn chằm chằm chúng tôi, chỉ sợ thiên hạ không loạn.
“Anh ở đây à, em tìm cả nửa ngày”. Tôi thân mật khoác tay Hướng Huy, lập tức làm bộ như mới phát hiện còn có người ngoài ở đây, ngại ngùng cười, quay sang Từ Văn Tiệp, “Xin chào”.
Thấy tôi đột ngột xuất hiện ngoài ý muốn, gương mặt Từ Văn Tiệp hết trắng lại hồng, ngây ngốc rất lâu mới nhẹ nhàng trả lời: “Xin chào”.
Hướng Huy mỉm cười không ngừng, ánh mắt trong suốt lưu động thủy chung ngắm nhìn tôi, “Tìm anh sao không gọi điện thoại? Mệt à?” Anh dịu dàng vuốt mái tóc trên trán tôi, thanh âm không nhanh