XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đáng Tiếc Không Phải Anh

Đáng Tiếc Không Phải Anh

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341854

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1854 lượt.

tôi trốn vào thư phòng lên mạng.
*
Trên QQ không khí ảm đạm, thậm chí đến một người bạn tốt cũng không online.
Theo hướng dẫn của Uông Nhiên và Hướng Huy, công cụ chat QQ cho cả thế hệ sinh viên tán gẫu này đối với tôi không còn xa lạ, một dạo còn rất si mê. Hiện giờ, sau khi sử dụng thông thạo, càng như cá gặp nước, có nhiều bạn trung học sau khi tốt nghiệp mất liên lạc, nay nhờ mạng lưới thế giới ảo này đã có được liên hệ, ngày thường mọi người đều bận rộn mọi chuyện, đến cuối tuần, nháy một dòng online, kêu một lần, đã có hàng loạt đáp ứng, cảm giác đó, thật sự rất tốt.
Tôi phờ phạc mở trang chủ Sina, tùy ý xem tin tức trong và ngoài nước.
Tin tức mới nhất là thông tin buổi lễ kỉ niệm một trăm năm ngày thành lập của trường đại học Middlesex, nước Anh, khóe mắt lườm, miệng nghiến răng nghiến lợi đóng websise, có rất nhiều quốc gia trên thế giới này, tôi việc gì phải chú ý đến nơi đó.
Đúng lúc này, trên QQ tải lên tin tức, có nick gửi yêu cầu kết bạn.
Trên bảng xác minh thông tin có ghi : bạn cùng trường của bạn.
Tôi đột nhiên tỉnh táo tinh thần, sau khi kích chuột xác nhận, lập tức thẩm tra tư liệu đối phương, biệt danh : Phong, giới tính : Nam, tất cả ô khác đều để trống.
“Bạn là ?”. Tôi thăm dò hỏi.
Đợi rất lâu không có người trả lời.
Lại nhìn kĩ, avatar của đối phương đã tối lại.
Tôi rủa thầm trong lòng, làm cái gì vậy, thêm bạn mình rồi lại logout.
Chạy vào Nine Towns xem một vài bài viết, dưới cây đa chọn vài câu truyện ma nổi tiếng xem, không bao lâu, QQ của Uông Nhiên online.
Ngữ khí cô cực kì thận trọng, “Diệp Tử, cậu … vẫn ổn chứ ?”.
“Tớ à ? Rất tốt, ăn được, ngủ được, vẫn như trước không có gì bất đồng”. Tôi suy nghĩ một chút, lại thêm một câu, “Không đúng, còn khẩu vị càng tốt”. Như vừa nãy tôi còn tiêu diệt nhanh hai bát cơm, chẳng lẽ thực sự có thể biến đau buồn thành thèm ăn sao ?
“Khụ khụ”. Cô nàng lười biếng, chỉ nhắn lại hai chữ.
Tôi không muốn lại dây dưa đến chủ đề này, làm bộ như tình cờ hỏi, “Cậu và Tiêu đại hiệp gần đây không có chuyện gì chứ ?”.
Câu trả lời chỉ là một cái icons cười tươi tắn.
Hai người này, từ khi biết đến nay, đối đầu to nhỏ mỗi ngày có, đại chiến thì cứ ba sáu chín, đỉnh điểm chuyện cãi nhau của bọn họ thì cũng long trời lở đất, tôi và Uông Nhiên quen biết đã nhiều năm, cô ấy không phải là người muốn làm gì thì làm lấy, Tiêu Hách cũng không phải loại người không biết phân rõ phải trái, cũng không biết vì sao, bọn họ cứ như kiếp trước là oan gia, đến lúc yêu lại như muốn đào tâm đào phổi nhau, chỉ hận thời điểm này không thể giết được đối phương.
Rõ ràng là một đôi trời đất tạo nên. Bàng quan giả tỉnh, đương cuộc giả mê, [2'> nhưng, có lẽ họ cũng vui vẻ bên trong tuy miệng vẫn không hề yên lặng.
Tôi thong thả đánh chữ : « Nhiên Nhiên, phải biết trân trọng tất cả hiện tại ». Giờ tôi đã biến thành như vậy, không hy vọng cô ấy chịu đau buồn như tôi.
“Được”. Cô ấy lại trả lời rất ngắn gọn, không nói lại một câu gì.
Có cảm giác hôm nay cô ấy có rất nhiều tâm sự, rốt cuộc là vì cái gì, tôi lại không hỏi kĩ, nhưng tám chín trên mười phần cũng không thoát được chuyện liên quan đến Tiêu Hách.
Nói chuyện với Uông Nhiên câu được câu không, sau lại có người gửi yêu cầu, lần này là cậu em họ học trên trung học sơ cấp của tôi. Một tân binh cấp bậc võng trùng, cho thấy cậu ta là tân binh, bởi vì cậu ta phải học lên mạng so với ta muộn.
Trước là vấn an cười đùa cợt nhả, sau mới đi vào vấn đề chính, “Chị, cho em hỏi một vấn đề”.
“Nói”. Tôi đáp đơn giản rõ ràng.
” mm có nghĩa gì ?”.
Tôi lung lung trả lời : “Là Ma Ma chứ còn cái gì”.
Cậu ta lại hỏi : “Vậy còn ppmm ?”.
Tôi không nghĩ nhiều, ” Pa Pa Ma Ma”.
“Xong”. Cậu ta đánh icons cười đắc ý.
“Còn chuyện gì không ?”. Tôi thuận miệng hỏi.
“Vừa có một người thêm em vào danh sách bạn bè, sau đó nó hỏi em PPMM là gì ? Em theo lời giải thích của chị thì nó bảo không phải, nó lại hỏi MM là gì ? Em cũng nói thế nhưng không phải. Tiếp theo nó gọi em là Ba Ba”.
Lúc đầu tôi hơi ngẩn ra, sau hai giây mới bất cười thành tiếng, lần này thực là toi, may mắn, may mắn em họ không có phát giác.
Tôi cười ra nước mắt, sau trận cười đó, trong lòng lại cảm thấy cô đơn trống rỗng. Sau trận cười say sưa nồng nhiệt, lại càng thêm vài phần cô đơn, như vậy có phải bị thần linh nguyền rủa, cuộc đời này vạn kiếp bất phục.
Avatar QQ của Hướng Huy vẫn xám ngắt như trước, tôi thầm mắng mình, chẳng lẽ còn chờ đợi anh bỗng nhiên online sao, dù cho anh có lên thì sao, chẳng lẽ chúng tôi còn có thể trở lại như trước ah? Không thể, Diệp Tử, mi đừng tự lừa mình dối người nữa.
Trước mắt, dường như dâng lên một lớp sương mờ, màn hình máy tình càng lúc càng mơ hồ.
Làm thế nào trong một thời gian ngắn nhất có thể quên một người ? Vừa mới gửi vào diễn đàn đã có bài đáp lại.
—– Vì sao nhất định muốn quên ? Để lại một chút hồi ức tốt đẹp không được hay sao ? Muốn trong lòng quên đi chính người mình yêu, là điều không thể !
—— Chỉ cần một giây để gặp một người