Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đáng Tiếc Không Phải Anh

Đáng Tiếc Không Phải Anh

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341989

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1989 lượt.

, một phút để mà quen một người, một giờ để mà thích một người, một ngày để mà yêu một người, nhưng lại phải mất cả một đời để quên đi một người ! Yêu một người không khó, nhưng thực sự muốn quên một người lại là điều rất khó khăn.
—— Nếu như bạn muốn nhanh chóng quên một người trong khoảng thời gian ngắn nhất, vậy hãy làm theo cách mà tôi nói. Bây giờ, tìm một cây bút, một quyển vở, cẩn thận suy nghĩ vễ những khuyết điểm của anh ta rồi ghi chép lại, mỗi tối trước khi ngủ trong lòng mặc niệm trăm lần, cố gắng nhớ những sai lầm trước đây của anh ta, và cả những tội lỗi mà anh ta phạm phải đối với bạn, lúc nào nghĩ thêm lại bổ sung, cho đến khi không còn để mà nhớ nữa …
Tôi lấy bút ra, viết vài dòng chữ sau.
Thứ nhất, không đủ dịu dàng không đủ quan tâm không đủ cẩn thận không đủ đẹp trai không đủ ăn ý không có lời ngon tiếng ngọt không có cảm giác an toàn không có khiếu hài hước.
Thứ hai, có chuyện thì chôn sâu trong lòng, không tâm sự trao đổi, không thắng thắn thành khẩn, khiến mọi chuyện xảy ra cũng không hề có dấu hiệu, căn bản không nghiêm túc với tôi.
Thứ ba, đã biết rõ sẽ không có kết quả, tại sao lúc trước còn muốn tới trêu trọc tôi. Hứa hẹn dễ dàng, thực ra anh ta còn không hiểu rõ lần hứa hẹn đó vốn như thế nào.
Thứ tư, …
Viết viết viết, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, chảy xuôi xuống khóe miệng, mặn chát, chảy vào trong tim, tựa như miệng vết thương chưa khép lại bị sát muối, trong phút chốc đau đến tan vỡ nội tâm.
Trước giờ tôi chưa bao giờ cảm thấy chúng tôi gặp nhau là một sai lầm, nhưng đôi khi tình yêu là như vậy, để hai con người gặp được nhau, họ phải vượt qua hàng ngàn dặm, bước qua bao đầm lầy, đấu tranh đến cùng được gặp nhau nhưng cuối cùng đổi lại chỉ là một lần mỹ lệ sát vai mà qua.
Trong lúc vô tri vô giác viết tiếp cả chuỗi dài phía dưới bài, có một giọt nước mắt khẽ rơi khiến nước mắt tôi lập tức đổ ào như vỡ đê.
Nếu như người đó đã cắm một cái rễ thật sâu trong lòng mình, nhổ anh ấy lên làm tim mi như bị khoét một mảnh, anh ấy hô hấp luôn duy trì cùng nhịp điệu với mạch đập của mi, cho nên ngay cả hô hấp cũng cảm thấy đau đớn, như vậy bất luận dùng cách gì đi nữa, mi cũng không thể quên được anh ấy. Đó là thứ cảm giác, càng cố quên sẽ càng khắc cốt ghi tâm …
Tôi không có cách nào kiềm chế được mình, vừa khóc vừa xông ra cửa phòng, lao ngay đến tầng dưới để rác, mượn ánh trăng mờ nhạt như người điên liều mạng lục tung đống rác rưởi, khiến cho khắp mặt, đầu, cổ dơ bẩn, tìm mãi từ đầu đến cuối, cuối cùng đến lúc sắp tuyệt vọng mới tìm thấy cái túi giấy đã ném xuống hồi chiều.
Bất chấp bụi bẩn vương trên mặt và tay, tôi đổ hết mọi thứ trong túi xuống đất, vòng nhẫn, miếng trang sức, con heo đựng đồ, điện thoại di động … Đầy đủ không thiếu.
Tôi giữ chặt những đồ vật sở hữu vào ngực, ôm thật chặt, đến cuối nhịn không được đã nổ tung thành những tiếng khóc lớn.
Vạn vật đều có thể dứt bỏ, nhưng không thể quên những kí ức đã mãi khắc sâu.
Rất lâu, rất lâu về sau tôi mới hiểu rõ, muốn quên là phải nhổ triệt để trong lòng, chứ không chỉ là gốc rễ.
Từ từ đi về nhà, đem tất cả đồ vật trả lại chỗ cũ, ôm chiếc gối cuộn tròn một góc trên giường, nhẹ nhàng nói với chính mình: Mau ngủ đi, thức dậy mọi chuyện đều biến mất, dự báo thời tiết báo ngày mai sẽ là một ngày nắng đẹp, ngày mai tôi cũng tràn đầy hy vọng.
Bởi vì Hướng Huy từng nói, cuộc gặp mặt lần tiếp theo sẽ tốt hơn.
Tôi vẫn luôn tin tưởng.






Một tiếng cười bởi vì gặp được anh, một tiếng khóc bởi vì anh vô tình,
một nụ cười trong làn nước mắt bởi vì anh không ở bên cạnh tôi.
Sau một khoảng thời gian rất dài Hướng Huy đi, tôi nghe được hai tin đồn liên tiếp trong trường học.
Một giả thuyết cho rằng tôi chỉ là một người con gái tài mạo bình thường không xứng với Hướng Huy, chia tay là chuyện sớm hay muộn, bị bỏ rơi cũng đáng đời. Thông thường đồng ý với quan điểm kiểu này thì đa số là đồng bào nữ.
Đối với kiểu lập luận này tôi thường cười trừ.
Tôi gục đầu xuống, hờ hững với kiểu khiêu khích của cô ta.
Từ Văn Tiệp ngăn lời nói của Mao Lý chấm dứt thêm va chạm, chính mình cầm hộp đựng cơm đổ đồ ăn thừa lên mặt bàn, hơn nữa còn đổ lên chỗ tôi.
Rất tốt, cuối cùng cũng phát động tổng tiến công.
Tôi thở dài, tôi không bao giờ thực sự nghĩ đến trường hợp mình bị bắt nạt thế này.
Thấy hai người họ nhìn nhau cười, ánh mắt cố tình thách thức, tôi không nhịn được cơn tức, nhanh tay nhanh mắt túm lấy cổ tay áo hồng nhạt của Từ Văn Tiệp, thừa lúc cô ta vừa thốt tiếng kêu giật mình, tôi chà sạch sẽ bóng loáng chỗ trước mặt tôi ngồi, sau đó, ném trả lại cho cô ta.
“Cô …”. Tay phải cô ta nâng cao, bờ vai tức giận run lên, tôi xem như không nhìn thấy cô ta, bình tĩnh nói. “Làm cái gì, có phải định tặng tôi cái tát không. Tôi nói cho cô biết, hôm nay cô dám động thủ, tôi nhất định sẽ trả lại gấp đôi”.
Gương mặt tôi hiện nụ cười nhạt, giọng nói sắc bén thực sự dọa được hai ả kia. Hơn nữa xung quang không ngừng