Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341838
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1838 lượt.
ếc tôi, “Chúng ta tỷ muội tụ họp, anh ta tới làm cái gì?”. Còn không quên véo tai tôi, ý bảo tôi dám ăn nói mập mờ.
Khi chúng tôi vào đến cầu khóa Trúc gia trang tránh gió đường, Trình Anh và Tử Du đã sớm đến từ lâu. Cũng vài tuần không gặp, Tử Du càng ngày càng tươi ngon mọng nước, nét mặt Tử Du tương đối tươi sáng, Trình Anh gần đây gầy yếu đi rất nhiều, cũng có vẻ tiều tụy không tốt.
Nơi này kinh doanh rất tốt, hai tầng đều đầy kín chỗ ngồi, nếu không phải Trình Anh và Tử Du đến sớm, có lẽ lúc này sợ rằng không có chỗ mà ngồi.
“Ở đây, trà sửa Hồng Kông rất nổi tiếng, có muốn gọi một phần không?”. Như Yên cầm menu hỏi.
Tôi luôn ham trà sữa như mệnh, Tử Du không đưa ra quyết định, bộ dạng Trình Anh như mất hồn mất vía, một mình Như Yên ôm lấy mọi việc.
Đồ uống luôn được bê trước so với món chính, Như Yên ngậm uống hút mơ hồ không rõ hỏi Trình Anh: “Anh tử, cậu định ở lại Thượng Hải hay đi Bắc Kinh, quyết định chưa?”.
Trình Anh cắn môi dưới, nhanh chóng ngẩng đầu, tầm mắt hướng về phía chúng tôi: “Tớ…”.
Như Yên mắt trợn tròn: “Cậu còn chưa nghĩ được sao, tớ thật phục cậu đấy”.
Trình Anh cụp mi, nhẹ nói: “Bồ hóng, tớ nói ra cậu đừng mắng tớ”.
Như Yên cười mắng: “Cậu là đồ ngốc sao, tớ sao phải mắng cậu”.
Giọng Trình Anh có chút khó nói, “Tớ nghĩ rồi, anh ấy đã không nguyện đến Thượng Hải, còn tớ cũng không muốn mất đi mối quan hệ này, chỉ bởi quá khứ của tớ”.
Tôi vẫn tiếp tục giữ im lặng, chúng tôi rất hiểu Như Yên, nếu như Trình Anh không định buông lời nói, nhất định Như Yên không tránh khỏi tức giận, trước mắt, cô ấy chỉ phải nhịn xuống.
Thời gian chậm rãi trôi đi, có một số người sẽ từ từ mờ nhạt trong trái tim bạn.
Học cách cho đi, mọi hạnh phúc sẽ tự tìm đến với bạn.
Vốn tưởng sẽ có cả một đêm không ngủ, hoặc cũng là lúc tỉnh lúc mơ, nhưng vừa đặt lưng vào giường đã ngủ say, sáng sớm đồng hồ báo thức kêu mà tôi vẫn không tỉnh, phải để mẫu thân đại nhân xông vào kéo đẩy, hơn nữa còn hung hăng cấu véo lên mặt tôi, tôi mới mơ màng tỉnh dậy.
Sau khi tỉnh, ngơ ngác nhìn bà, không biết mình đã động đến nơi nào mà khiến bà kích động độc thủ.
Cho đến khi bà hét to : “Không biết nắm bắt thời gian, cô đi làm sắp bị muộn rồi đó”.
Trở về từ phòng trà, Simon đã giải quyết toàn bộ túi bánh bao, ngồi xỉa răng, nhâm nhi trà, có lẽ vẫn chưa thỏa mãn.
Tôi cười nhẹ, nhìn tư thế này của anh ta, liệu có phải sẽ là nhân vật tiếp theo của tờ báo buôn chuyện.
Mở máy tính, lấy đĩa trong túi ra, quyết định thừa lúc Ariel chưa đến xem lại một lần, cô ấy không bao giờ đánh một trận chiến mà không chuẩn bị, tôi là trợ lý tất nhiên không thể kéo chân sau của cô ấy.
“Elva”, Ellen vẻ mặt nghiệp trọng chạy tới, “Vừa rồi Ariel gọi điện tới nói nhà có việc nên xin phép nghỉ một ngày”.
“Hả ?”, tôi không hiểu sao thở phào một cái, nhưng nghe Ellen nói một câu nữa khiếp sợ đến mức đổ mồ hôi lạnh, “Ariel nói cô ấy không đến, nhưng hôm nay cậu vẫn được sắp xếp như cũ”.
Tôi ngạc nhiên, lúc lâu mới hỏi : “Cô ấy nói vậy có ý gì ?”.
Ellen nhún vai, “Ma mới biết”.
Tôi không thể nghĩ thêm, cả người mờ mịt.
“Quên còn một chuyện nữa”, Ellen nói thêm, “Ariel còn nói, nếu gặp khó khăn thì gọi điện cho cô ấy”.
Lần này tôi thực sự sợ hãi, có phải cô ấy muốn để việc ký hợp đồng quan trọng như vậy giao cho tôi một mình thực hiện ? Chuyện này … có chút quá tâng bốc tôi rồi. Rõ ràng biết tôi vừa mới đến công ty không lâu, làm chuyện gì cũng sợ hãi rụt rè, việc lớn này lại để nhân vật bé nhỏ tùy tiện làm ah.
“Elva, cậu tự cầu nhiều phúc đi”. Ellen nhìn ánh mắt tôi mà dấy lên thương hại.
Chẳng lẽ nói, đây đúng là thủ đoạn Ariel muốn dùng để chống tôi ? Chỉ cần khiến tôi không đáng giá làm một nhân viên quèn ? Chờ tôi đàm phán hợp đồng thất bại, cô ấy mượn cớ đó sa thải tôi ?
Làm thế nào bây giờ, tôi im lặng tự hỏi mình. Chuyện xảy ra thế này trước đệ đơn từ chức rồi bỏ của chạy lấy người, hay là chờ đến khi cô ấy tự mình ra tay, để lại trong hồ sơ một số nhận xét khó coi ?
Tôi vội vàng lên QQ và MSN, nghĩ tìm Chu Xuân hoặc Như Yên thương lượng hạ đối sách, nhưng tìm một vòng xuống dưới, hai người này không online.
Chết tiệt.
Không phải không có cách khác liên lạc. Nhưng nếu đặc biệt gọi điện thoại tìm, bọn họ tưởng có chuyện long trọng, lúc đấy sẽ không thiếu mấy câu mắng mỏ của Chu Xuân, lại còn khiến Như Yên bận tâm đến tôi.
Một lần thất bại liền lùi bước, hình như đã thành phong cách của tôi.
Tôi cười khổ, nếu như Hướng Huy ở đây, anh sẽ khuyên tôi nên làm thế nào ?
Tôi đang cau mày ủ rũ, trên QQ báo có tín nhắn, đầu tiên là một khuôn mặt cười tươi tắn, sau đó là một câu thăm hỏi ân cần rất bình thường : Buổi sáng tốt lành.
Là hắn !
Kì lạ thật, rõ ràng tối qua tôi đã liệt hắn sang danh sách đen, nhưng sao lúc này hắn lại xuất hiện trong danh sách bạn tốt của tôi.
Tôi còn đang cân nhắc rốt cuộc có nên kéo hắn vào danh sách đen lần nữa hay không thì một đoạn lời nói dài dòng bỗng nhiên nhảy ra :