Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341847
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1847 lượt.
Như Yên chắc hẳn để trong lòng rất lâu rồi. Tình bạn và tình yêu đều chỉ có thể đợi gặp mà không thể cầu, Chu Xuân và Như Yên tuy có nhiều tranh chấp, so với tình nghĩa bốn năm sớm chiều chung sống, lúc đầu không thấy cái gì, nhưng đến lúc ly biệt, suy nghĩa nhớ thương không nỡ rời mới thực sự hiện ra.
Kỳ thực tôi cũng không nỡ xa cô ấy. Nhưng Chu Xuân đi theo đuổi hạnh phúc của mình, cho nên, chúng tôi nên ủng hộ cô ấy vô điều kiện.
Tôi nắm tay Như Yên thật chặt, nhẹ giọng an ủi cô, “Bây giờ giao thông rất phát triển, huống chi Chu Xuân chỉ đến Nam Kinh, cũng không phải xuất ngoại”. Nói xong câu này, tôi giật mình, chẳng bao lâu sau, hai chữ xuất ngoại tôi có thể nhẹ nhàng nói ra khỏi miệng, ở trong phòng, hai chữ này chính là từ khóa tuyệt đối cấm chỉ đề cập.
Tôi lắc đầu, cố vất đi phiền muộn, nâng Như Yên dậy, cô la ó, không đứng vững liền đặt mông ngồi xuống bậc thang, chỉ chỗ bên cạnh ra hiệu tôi ngồi xuống. “Diệp Tử, công việc cậu có tin gì chưa ?”.
Tôi lắc đầu, những người khác đều có mục tiêu trong cuộc sống, hình như chỉ có tôi vẫn đang tìm kiếm. Như Yên bỗng nhiên ngây ngôi cười nói : “Cũng không gấp, trong tay cậu có nhiều bằng chứng chỉ như vậy, còn sợ không tìm được công việc tốt sao. Cứ từ từ chọn, nhưng đừng để lâu quá”.
Tôi cười không đáp.
Như Yên đặt đầu gối lên cái song, thích ý duỗi thắt lưng, mặt nhắm lại, “Diệp Tử, tớ ngủ trước, tí nữa Chim to tới thì cậu đánh thức tớ”. Vừa dứt lời, lờ mờ một tiếng ngáy vang lên.
Thật là tốc độ, như tên lửa phóng lên.
Tôi cười lắc đầu, đắp thêm Như Yên áo ngoài, còn mình chậm rãi giãn hai tay hai chân, thực ra cũng chỉ khép mắt nghỉ ngơi một lúc, nhưng nghe tiếng bước chân dần dần tăng lên khiến thần kinh tôi buông lỏng lại buộc chặt lên.
“À, là anh”. Tôi thở phào một hơi, lấy tay lay gọi Liễu Như Yên, không may cô nàng ngủ như chết lay thế nào cũng không tỉnh, Chim to từng bước đến gần, “Để anh”, hắn ôm Như Yên vào lòng, động tác dịu dàng tinh tế tỉ mỉ, ” Cám ơn em đã thay anh chăm sóc cô ấy”.
Tôi đứng lên nhảy xuống vài cái, sau khi hai chân bớt tê, vỗ tay, “Được rồi, nhiệm vụ của tôi hoàn thành, Như Yên giao cho anh”.
Hắn gọi lại tôi, “Diệp Tử”.
“Sao?”. Tôi quay đầu hỏi.
“Một mình em có ổn không ? Hay là để anh đưa em về … “.
Tôi nhanh cắt ngang lời nói của hắn, “Không cần”. Xoay người, bình tĩnh nói. “Tôi không sao, anh nhanh đưa Như Yên về, hôm nay cô ấy uống không ít rượu”.
Chim to gãi gãi tóc, khuôn mặt có chút không tự nhiên, tôi nói qua, “Nếu như Hướng Huy nhờ anh làm như vậy , tôi cảm thấy không cần thiết”.
Hắn lúng túng cười cười, tôi đi vài bước, lại quay lại, cắn môi dưới, “Hướng Huy anh ấy … gần đây có liên lạc với anh không?”.
Chim to chậm rãi lắc đầu, khóe miệng tôi ý cười không tắt, “Vậy, tạm biệt”.
Có người từng nói đợi tốt nghiệp sẽ đến đón tôi cùng ăn mừng, người con trai đó, đã không xuất hiện.
Không do dự rời đi. Chẳng qua, khuôn mặt nhiều hơn hai hàng nước mắt mà thôi, những ngày không có anh bên cạnh, tôi sẽ cố gắng tạo thành thói quen.
Một người có thể yêu một người khác trong bao lâu? Câu trả lời là rất dài, rất dài, dài đến khi những kí ức bao phủ đầy bụi nhưng vẫn không che mất được những khoảng khắc tình yêu, dài đến khi cánh cửa hồi ức khóa chặt đến mục gỉ nhưng vẫn không bao giờ khóa được những suy tư nhớ mong vẫn còn đây, đó là tình yêu của thời kì này.
Ngày hôm sau lễ tốt nghiệp, tôi mang hồ sơ và bằng tốt nghiệp đến một doanh nghiệp tư nhân chuyên kinh doanh các mặt hàng thủy tinh mỹ nghệ để ký hợp đồng một năm làm việc, trong đó có trước ba tháng thử việc, đãi ngộ không cao, nhưng công việc trợ lý marketing tương đối nhẹ nhàng, quan trọng nhất khách hàng đều là nhà sản xuất trong nước, tôi sẽ không có bất kì tiếp xúc nào với tiếng Anh.
Sau trên QQ nhận được tin nhắn của Chu Xuân, cô lập tức mở miệng mắng: “Diệp Tử, cậu có phải thiểu não không? Có người như cậu không đấy? Chưa nói Thượng Hải nhiều doanh nghiệp liên doanh nước ngoài cậu không đến thử, nếu muốn đến làm danh nghiệp tư nhân, chí ít cậu cũng phải tìm mấy doanh nghiệp chuyên nghiệp tí chứ.” Tôi rất vui vì đã không nói với cô ấy ngay lúc đó, nếu không với tính cách nóng nảy của cô, có lẽ sẽ lập tức về ngay Thượng Hải, không những mắng chửi tôi một hồi, mà đến hợp đồng cũng có thể bị cô nàng xé nát.
Tôi rì rì gõ chứ, cô ấy đợi không kịp, lại nói một tràng, “Cậu có chuyên môn cao, tiếng Nhật của cậu có bằng cấp, cũng là trung cấp dịch miệng. không hề lãng phí chút nào”.
“Chu Xuân, tớ ghét tiếng Anh”. Tôi bình tĩnh gõ ra hàng chữ, “Tớ ghét tất cả mọi thứ liên quan đến tiếng Anh”. Tôi ghét đất nước đã mang Hướng Huy đi.
“Thời gian này đã thích ứng chưa?”. Rất ít khi nghe thấy cô ấy quan tâm mọi người như vậy, vẫn là giọng điệu hòa nhã dễ gần, tôi có phải nên thấy cảm động rưng rưng nước mắt hay không?
“Rồi ah”. Tôi trả lời ngắn gọn. Nghe một vị trợ lý marketing Ellen nói, trong hai năm qua, giám đốc Đinh đã thay đổi trợ