Tác giả: Tiêu Bạch Luyện
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341384
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1384 lượt.
ôi, nhưng lại thấy kỳ kỳ…
Nhưng. . . Bây giờ hắn lại kéo cô tới đây, rõ ràng là muốn ‘gì gì’ với cô! Thật là chứng nào tật đó! Nghĩ tới đây, Tô Ca chợt bình tĩnh lại. Hừ, nếu chút nữa hắn sáp vào, cô sẽ bóp chết lão Nhị của hắn!
Dĩ nhiên Đường Lăng không biết Tô Ca đang nghĩ tới những ý niệm tà ác này. Giờ phút này, hắn đau đến thở cũng khó khăn, lông mày nhíu lại. Quả nhiên là người đàn ông này bị thương không đứng dậy nổi. Một lúc sau, khi cảm giác đau đớn từ từ thuyên giảm, hắn mới ngẩng đầu nhìn Tô Ca, trầm giọng nói :
"Còn không mau tới đây?" Tô Ca sững sốt, sau đó nghễnh đầu không chút sợ hãi, đi theo sau hắn. Hiện giờ trong mắt của cô, cái tên khốn kiếp mà hình như ai cũng sợ chẳng qua cũng chỉ là một người tàn tật mà thôi. Theo Đường Lăng đi tới bên giường, hắn ngồi xuống, rồi không biết từ đâu lấy ra một chai thuốc mỡ, thuận tay ném cho Tô Ca. Sau đó điều chỉnh tư thế, nghiêng cả người dựa lên trên giường, hai chân mở lớn, hoàn toàn phơi bày tiểu đệ đệ trước mặt Tô Ca.
Tô Ca xấu hổ muốn quay mặt đi thì nghe giọng nói của tên biến thái Đường Lăng này vang lên bên tai :
"Tới đây bôi thuốc cho tôi!" . Tô Ca nhìn cái lọ thuốc đó một chút, hình như là dùng để trị thương ‘nơi đó’. Chẳng lẽ trước đây, cái tên biến thái hay bị thương nơi đó sao, hay là dùng để trị thương cho người khác? Cho nên ngay cả thuốc cũng được chuẩn bị đầy đủ.
Tô Ca từ từ đi tới, khuôn mặt ửng hồng từ trán tới lỗ tai rồi xuống tới cổ.
"Tại sao vừa rồi cậu che chắn cho tôi?"
Sẽ không có ai vô duyên vô cớ tốt với hắn, vì hắn mà thật lòng bỏ ra! Nếu như người này không phải yêu hắn, thì là có người phái cậu ta đến cố tình gần gũi với hắn.
Nhưng bây giờ, cả hai giả thuyết điều không phải. Nhưng là bây giờ xem ra hình như cả hai loại đều không thể. Bộ dạng cùng bản lĩnh của cậu nhóc này căn bản không phải là loại nằm vùng. Còn người nổ súng vừa rồi là ai phái tới? Tần Mặc Nhiên? Hay là bè phái Phương Nam, con độc xà kia?
Bị hắn hỏi như vậy Tô Ca ngẩn người ra, cánh tay đau tê dại. May mà đạn chỉ sượt qua cánh tay, nên chỉ bị thương ngoài da mà thôi. Nếu như bị xuyên qua thịt, thủ pháp cầm dao nhanh nhẹn của bác sĩ ngoại khoa như cô chắc không còn dùng được nữa rồi!
Aaa, thật phiền phức! Biến thái đúng là biến thái, lúc nào cũng bị người ta đuổi giết! Vị đại ca bắn tỉa vừa rồi, ngươi muốn giết hắn thì nói sớm với tôi một tiếng! Tôi sẽ trực tiếp giúp ngươi phế bỏ hắn trước, người làm như thế chỉ làm tôi bị thương thôi! Trong lòng Tô Ca bi phẫn khác thường, đã sắp trở về Dương Châu rồi, sẽ làm cho mẹ lo lắng chết đi thôi! Còn phải xin phép nghĩ làm ở bệnh viện.
"Sao hả? Nói đi, rốt cuộc tại sao muốn đỡ đạn cho tôi?"
Đường Lăng kề sát mặt lại gần, giọng nói trầm thấp, ánh mắt nghiêm trang. Không đủ kiên nhẫn, Tô Ca ngẩng đầu định trừng hắn, nhưng lại bị hơi thở ngưng trọng của hắn hấp thu, nên đành phải cúi đầu. Cái đồ biến thái, bộ không tính giúp cô tìm bác sĩ tới đây trước hả? Có biết là cô đau lắm không!
Tô Ca nghiến răng trả lời:
"Tôi không có ý đỡ đạn cho anh, chỉ là vừa rồi trượt chân mà thôi.”
Vừa dứt lời, thì thấy mặt mày Đường Lăng đông cứng lại, nhìn cô không tin. Không nhịn được cô liền quát:
"Tôi thật sự không nghĩ tới chuyện che chắn cho anh! Tôi cũng không phải là bia đỡ đạn bằng thịt! Bây giờ! Làm phiền Đường tiên sinh kím bác sĩ tới đây giúp tôi băng bó vết thương dùm đi!"
Tiếng gào thét như sư tử Hà Đông khiến Đường Lăng cũng phải giật mình. Vừa rồi, hắn nghĩ ra vố số lý do, nhưng tuyệt đối không ngờ là “trượt chân”! Thực sự… Chỉ là trượt chân thôi à?
Tô Ca ngoan ngoãn ngồi ở trên giường, mặc cho Tần Mặc Nhiên cởi áo sơ mi của mình ra, để lộ bờ vai trắng như tuyết. Máu đã đọng lại, vết thương trên cánh tay cùng với vải vóc dính chùm một chổ, xé ra liền đau. Tần Mặc Nhiên nhìn bộ dạng nhíu mày của Tô Ca, hàm răng cắn chặt môi dưới, hình như cũng sắp bị cô cắn chảy máu rồi, tâm tư khẽ dao động. Xoa nhẹ mái tóc của Tô Ca, Tần Mặc Nhiên trấn an cô, rồi đứng dậy đi ra ngoài đem cái hòm đựng thuốc vào.
Tuy chỉ là một cái hòm nhỏ, nhưng bên trong có đầy đủ dụng cụ giải phẫu và những thứ cần thiết khác. Lấy một cái kéo ra, Tần Mặc Nhiên thận trọng cắt bỏ những mãnh vải trên tay của cô. Còn lại những sợi vải dính trên miệng vết thương, anh dùng cái nhíp để gắp nó ra một cách cẩn thận.
Dường như là sợ cô đau, cho nên tất cả cử động của anh đều hết sức tỉ mỉ. Tô Ca khép hờ mắt, không dám nhìn. Nếu như không phải nhìn thấy vết thương khủng khiếp kia thì cô sẽ cảm thấy bớt đau một chút.
"Tiểu Cách Cách, nếu như đau thì la lớn lên đi." Giọng nói của Tần Mặc Nhiên vẫn trầm thấp nhưng lại mang theo một chút mờ ám, là cái loại hàm ý quyến rũ vô hình! Tô Ca cụp mắt xuống, len lén chu miệng. Kêu la cái gì, anh cho là tiếng rên rĩ trên giường hả? Hơn nữa không lẽ la lớn thì vết thương sẽ hết đau hay sao? Cô nhất định phải kiên cường… "Aaaaa!!!"
Hét lên một tiế