Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Tác giả: Tiêu Bạch Luyện

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341385

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1385 lượt.

ng thảm thiết, mặt Tô Ca nhăn nhó như bánh bao. Chết tiệt! Trước khi đổ rượu cồn lên, anh nên nhắc nhở cô một tiếng chứ! Anh dùng miếng bông gòn có tẩm rượu cồn sát trùng toàn bộ vết thương, sau đó dùng băng gạc băng bó lại cho cô một cách chỉnh tề.
"Sao vậy, lại đau nữa à?" Ánh mắt của Tần Mặc Nhiên trở nên tối tăm. Anh có thể thay cô chịu đựng bất kỳ những chuyện gì. Chỉ có thân thể đau đớn là anh không thể thay thế được. Tô Ca lắc đầu, bây giờ cô đã hết đau rồi. Chỉ là. . . Cô nhìn trộm thân thể trần trụi của anh, bắp thịt rắn chắc, thân hình thì gầy gầy, khiến cho người ta cảm thấy anh tràn đầy năng lực. Còn có vài đám lông ngực mịn màng, toàn thân toát ra sắc màu đam mê dục vọng nồng đậm. Tô Ca cảm thấy toàn thân không được thoải mái, miệng đắng lưỡi khô, không tự chủ mà vặn vẹo cái mông.
Nhìn sắc mặt Tô Ca không ngừng biến đổi, còn uốn éo cái mông mềm mại giữa hai chân anh, mém chút nữa là Tần Mặc Nhiên phát ra một tràn rên rỉ thoải mái. Chẳng lẽ tiểu yêu tinh này không biết động tác như thế là trêu chọc người ta cỡ nào sao? Không chút lưu tình, bàn tay to của Tần Mặc Nhiên vỗ vào cái mông nhỏ đang vểnh lên của Tô, rồi nghe anh thấp giọng nói : "Chớ lộn xộn!"
Ô ô ô, Tô Ca cảm thấy thật là uất ức, là cô lộn xộn sao? Rõ ràng là cái đỉnh bành trướng giữa hai chân anh làm cô không thoải mái mà thôi. Không thể tiếp tục như thế này nữa! Có sắc nam ở bên cạnh, mình lại không thể tấn công anh ấy được, như vậy không phải là khổ sỡ lắm sao? Huống chi mình đã bị cự tuyệt một lần rồi, Tần Mặc Nhiên đã nói rất rõ ràng, tình một đêm thì có thể, nhưng tất cả giao tình trong tương lại đều không có hi vọng.
Nghĩ đến đây, Tô Ca đang bị sắc nam quyến rũ, thiếu chút nữa là đầu óc trở thành ngu muội, trở nên tỉnh táo ra. Nếu như đã không có tình cảm mà phải dây dưa thể xác thì mình có khác gì với súc vật đâu?
"Thả tôi xuống, tôi muốn đi tắm." Tô Ca lạnh nhạt nói.
Cảm thấy trước sau tâm tình Tô Ca biến hóa rõ ràng, Tần Mặc Nhiên khống chế không được mà mặt mày trầm lắng, đây có phải là cô đang ghét anh không? Ôm chặt hông của cô, Tần Mặc Nhiên nói: "Để tôi ôm em đi." Âm thanh quả quyết dứt khoát, không cho cô cơ hội để thương lượng. Tô Ca không nhịn được bĩu môi, đúng là đàn ông bá đạo mà! Không thèm trưng cầu ý kiến của cô, cứ như vậy mà ôm cô vào phòng tắm.
"Dừng lại, Tần Mặc Nhiên, tôi đang bị thương ở tay, không phải ở chân. Tôi có thể tự đi một mình". Tần Mặc Nhiên hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời nói của cô, được ôm người đẹp nõn nà thơm ngát ở trong lòng mà muốn anh buông tay? Làm sao có thể! Tô Ca thấy Tần Mặc Nhiên không để ý đến mình, không khỏi dở khóc dở cười khi thấy mình giống như con khỉ cụt đuôi bị anh treo ngược ở trên người.
Tay phải của cô vươn ra, định kéo lỗ tai của anh xuống, thế nhưng không ngờ giơ tay quá cao, lại kéo trúng tóc của anh! Rốt cuộc, Tần Mặc Nhiên cũng dừng bước lại, hai mặt nhìn nhau. Tô Ca cười nhạo nói: "Cái anh kia, trước khi tắm tôi còn phải cởi quần áo."
Trong lòng Tần Mặc Nhiên cảm thấy buồn cười, anh chau mày nói :
"Rất vui lòng vì em mà phục vụ."
Tô Ca còn chưa kịp phản ứng, Tần Mặc Nhiên đã buông cô xuống, hai tay khẽ cử động, cái quần đen của cô liền bị tuột xuống, lộ ra cặp chân thon dài trắng noãn. Có thể nói là một cặp giò hoàn mỹ. Ánh mắt của Tần Mặc Nhiên hiện lên vẻ khổ sở, trong đầu chợt nghĩ tới… Hai chân trơn trụ mềm mại này mà quấn ở bên hông mình…
"Anh làm gì vậy!" Tô Ca quýnh lên, mặt mày đỏ bừng. Thật ra thì chỉ có cô biết, mặc dù quần lót của cô có thêu viền tơ, nhưng là kiểu bà xẩm già. Cánh tay phải không bị thương phản ứng thật nhanh, che ở phía trước đùi, nhưng bàn tay nhỏ xíu như thế thì có thể che được cái gì a…
"Không phải em nói là muốn cởi quần áo sao?" Tần Mặc Nhiên nhướng mày, nghiêm chỉnh nói. Tầm mắt khống chế không được mà rơi vào cặp chân tuyệt vời kia. Đương nhiên là mặt Tô Ca cảm thấy nóng rực, đỏ hồng như rỉ máu…
Tần Mặc Nhiên thấy bộ dạng ngây người của Tô Ca mà không nhịn được, khóe môi cong lên cười một cách thích thú. Hắn nhích tới gần Tô Ca, thừa dịp cô vẫn còn ngẩn ngơ, từ cái lỗ bị rách trên áo, kéo một cái rẹt, xé đi một mãng thật lớn, lộ ra cái áo nịt ngực màu trắng tinh khiết. Tiếp theo, hai tay cử động linh hoạt một cách khác thường cởi nó ra. Đến khi Tô Ca tỉnh táo lại thì mới phát hiện trong nháy mắt, trên người đã trống trơn.
Nhưng ngay lúc đó, phản ứng đầu tiên của cô không phải là tức giận vì bị anh nhìn hết sạch, mà là, dựa vào tay nghề thành thạo như vậy, nhất định trước đây, Tần Mặc Nhiên đã cởi không ít áo ngực của phụ nữ nha! Cho đến sau này cô mới biết, đơn thuần chỉ là vì chơi súng nhiều nên luyện ra được bản lĩnh này.
"Sắc lang!" Tô Ca hét to một tiếng rồi nhanh chân chạy vào phòng tắm. Trong giây lát, bên ngoài truyền tới tràng cười thích thú của Tần Mặc Nhiên. Người đàn ông này… một Tần Mặc Nhiên lạnh lùng, mà cũng có khi cười sảng khoái như vậy sao? Trêu chọc mình có thể thật sự khiến anh vui vẻ à?
Đang ở trong phòng tắm, Tô Ca không hề phát hiện, nụ cười của Tần