The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Tác giả: Tiêu Bạch Luyện

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341396

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1396 lượt.

Mặc Nhiên hàm chứa bao nhiêu vẻ cưng chìu. Giờ phút này, anh không còn cho người ta cái cảm giác lạnh lùng nữa. Trái lại, nếu để Tô Ca hình dung bằng lời nói thì chỉ cần bốn chữ “đàn ông ấm áp”.
Khóe môi Tần Mặc Nhiên từ từ khép lại, ánh mắt tối dần, liếc mắt nhìn thân dưới của mình đang chống lều nhỏ, không nhịn được mà cười khổ rồi than nhẹ. Lâu nay, mình luôn kiêu ngạo vì tính tự chủ nha, thế nào mà từ ngày gặp cô nhóc này thì liên tiếp bị đánh bại thành bộ dạng này chứ?
Bước chân khẽ nhúc nhích, anh đi tới trước cửa phòng tắm, gõ nhẹ lên cửa. Bên trong cửa, lúc này Tô Ca đang đứng trước vòi hoa sen, mở nước một cách khó khăn. Bình thường cô thuận tay trái, nhưng bây giờ lại không thể đụng nước, cho nên đối với cô mà nói, tắm rửa thật đúng là có chút khó khăn. Trong lúc cô hơi nghiêng người, một tay chiến đấu với quần xì bà xẩm thì nghe có tiếng gõ cửa.
Tần Mặc Nhiên? Anh đến làm gì? Chẳng lẽ anh muốn giúp cô tắm? Chỉ mới nghĩ tới thôi mà cả mặt Tô Ca đỏ bừng. Sau đó lại nghĩ tới nếu như bàn tay to lớn của anh đặt ở trên người của mình… trong lòng tràn dâng cảm giác gợi tình khó tả.
Ngoài cửa, Tần Mặc Nhiên nhìn gương mặt ửng hồng của Tô Ca mà không khống chế được lão nhị đang nằm dưới cái khăn tắm kia.
"Chuyện gì?" Tô Ca cúi thấp đầu hỏi. Cô chỉ hé mở một tí cửa phòng, toàn thân núp ở đằng sau cánh cửa. Thế nhưng Tần Mặc Nhiên lại đẩy mạnh cửa ra, nhanh chóng bước vào, miệng cười tà tứ nói : "Tiểu Cách Cách, tay của em không thể đụng nước, tôi giúp em tắm."
Bộ dáng nói chuyện có vẻ rất nghiêm túc, nhưng cặp mắt thì nhìn chằm chằm lên đôi ‘thỏ ngọc’ duyên dáng trên người Tô Ca. Ánh mắt nóng rực tựa như là sẽ ăn tươi nuốt sống cô trong giây lát. Tô Ca bị nhìn cho tới mặt đỏ tim đập, đại não không khống chế được lời nói mà thốt ra :
"Không phải là anh bất lực sao?" Ánh mắt thì lại giống như sẽ ăn anh sạch sành sanh bất cứ lúc nào… Cô cũng không có quên là mới vừa rồi ở ngoài cửa Tần Mặc Nhiên rõ rành rành nói mình bất lực.
Nghe vậy, sắc mặt Tần Mặc Nhiên tối đi mấy phần. Mình phải kìm chế dục vọng một cách vất vả để không trực tiếp nhào tới ăn sống nuốt tươi cô. Sợ cô trong người thương tích, làm cô đau đớn, nhưng cô lại không biết phân biệt lớn nhỏ, hoài nghi anh "không được"?! Bất kỳ người đàn ông nào cũng không nhịn được sự sỉ nhục này. Nhất là loại đàn ông cường thế như Tần Mặc Nhiên.
Sớm muộn gì cũng sẽ là người của mình, không phải ăn sớm ăn muộn gì cũng giống nhau hay sao? Nghĩ tới đây, Tần Mặc Nhiên tươi cười một cách vui sướng. Vươn tay kéo Tô Ca vào lòng, đồng thời cẩn thận giúp cô cởi luôn cái quần xì bà xẩm đang tuột nữa chừng ở mắc cá chân xuống. Thế là một lần nữa cơ thể trần truồng, da thịt trơn bóng nõn nà của Tô Ca lại bị phơi bày trước mắt của anh. Cái eo thon nhỏ như vậy thật đúng là vừa vặn cho mình ôm chặt.
Dưới ánh mắt nóng bỏng của anh, hai trái sơ ri đỏ hồng trên ‘thỏ ngọc’ khẽ cương lên. Tần Mặc Nhiên vung tay, giựt cái khăn tắm ở trên hông xuống. Vì vậy, Tô Ca liền thấy Tần lão nhị to lớn đang ngẩng đầu hành lễ với cô.
Anh… anh anh anh" Tay Tô Ca run run, chỉ cái vật hình như đang từ từ lớn hơn nữa vì ánh mắt nhìn của mình. Tần Mặc Nhiên cười nhẹ, giễu cợt cô:
"Sớm nhận biết chút là tốt rồi."
Sau đó, anh xoay người, vặn vòi nước hoa sen, điều chỉnh nhiệt độ thích hợp rồi kéo Tô Ca lại gần.
"Nâng tay trái lên."
Tô Ca nghe lời nâng cánh tay lên. Dòng nước ấm áp từ từ chảy lướt qua cổ rồi xuống ngực của cô, triền miên không dứt. Một khắc sau, bàn tay của Tần Mặc Nhiên bắt đầu thay thế nước chảy.
Anh ôm cô từ sau lưng, bàn tay từ từ vuốt ve "thỏ ngọc". Tần lão nhị đã sớm hoạt động, chen vào giữa hai chân cô. Tiếp xúc với da thịt trơn tru mềm mại như bánh sữa ở giữa đùi của cô khiến cổ họng anh rung động, rên rỉ một cách thoải mái.
Anh kêu gào, muốn động thân đâm thẳng, vùi mình vào cửa huyệt ấm áp như nhung tơ kia.Chỉ là, bây giờ còn chưa phải lúc, anh có thể cảm giác được cơ thể của Tô Ca đang run rẩy, nếu bây giờ đâm vào, cô sẽ sợ chết mất thôi.
Anh tập trung tinh thần khống chế tiểu Mặc Nhiên, đồng thời ghé sát tai cô thì thầm:
"Thả lỏng, Tiểu Cách Cách, anh sẽ không làm bậy."
Không làm bậy thật sao? Vậy thì cái gì đang chà tới chà lui ở giữa chân cô vậy, không lẽ là cây lau nhà à?
Rốt cuộc Tần Mặc Nhiên lưu luyến dời tay khỏi "thỏ ngọc" mềm mại của cô, theo dòng nước chảy di chuyển xuống eo thon của cô, từ từ vuốt ve. Cơ thể Tô Ca run lên, đột nhiên cảm giác bụng dưới co thắt, tiếp theo một luồng chất lỏng ấm áp chảy ra. Thoáng cái, mặt cô đỏ bừng như muốn nổ tung.
Đương nhiên Tần Mặc Nhiên nhận ra cô đã động tình vì mình. Cúi đầu cười khẽ một tiếng, sau đó buông tay ra nhưng là để xoay cô lại đối diện với mình, đồng thời thay đổi vị trí, chậm rãi kỳ cọ sống lưng của cô. Lúc này Tô Ca đang đứng đối diện với anh, cho nên bộ ngực không thể không ép lên người anh, chỉ cảm thấy tim đập như trống đánh.
Tần Mặc Nhiên khẽ mĩm cười, hai mắt nhu hòa nhìn cô. Tô Ca cúi thấp đầu, mơ hồ dự cảm cái màng mỏng đã lên men nhi