Tác giả: Tiêu Bạch Luyện
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341425
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1425 lượt.
hiện bên ngoài vẫn còn một người.
"Giải sầu? ! Tâm tư con không tập trung cái gì chứ! Đột nhiên liền biến mất chỉ gọi một cuộc điện thoại, con có biết bốn ngày năm đêm vừa rồi mẹ và cha con sống thế nào không? Nếu không phải tin tưởng con lớn như vậy, bình thường cũng được coi là đứa trẻ chững chạc, chúng ta còn tưởng rằng con bị bắt cóc, thiếu chút nữa phải đi báo cảnh sát! Con xem một chút con biến mình thành cái dạng gì? Nhìn mái tóc rối bù của con xem! ! Còn thái độ bây giờ của con là sao hả? Cứ như vậy đột nhiên mang người trở lại, còn nói những lời không thật để lừa gạt ba mẹ ! ! Con. . . Sao mẹ có thể nuôi ra một đứa con gái như vậy chứ!"
Mẹ Tô trách móc đầy giận dữ, tay giơ lên định đánh Tô Ca, thế nhưng bị ba Tô chặn lại.
"Bà xem một chút bà đi, trách móc vài câu là được rồi, đánh con làm gì!"
Tô Ca nhìn ba mẹ mình như thể đang xem trò khôi hài vậy, sau đó cô liền bật cười. Cho đến khi. . . Cười mà nước mắt cũng rớt xuống. A, nói thật ư? Sao cô có thể nói thật với bọn họ đây? Nói trên lưng cô bây giờ gánh vác một mạng người? Nói anh trai Trăn Sinh vì cứu cô mà bị đám súc sinh kia hành hạ đến chết? Nói rằng, đối với cô mà nói bốn ngày năm đêm này không hề ngắn ngủi, mà là một vòng luân hồi?
Ba Tô nhận thấy được Tô Ca có cái gì không đúng trước tiên, ông liền nhéo cổ tay vợ mình tỏ ý nhắc nhở bà nhìn cô. Mẹ Tô thấy thế trong lòng cũng cả kinh. Kể từ khi con gái mình mười tám tuổi trưởng thành cho đến nay chưa khóc bao giờ. Đây rốt cuộc. . . . Là chuyện gì xảy ra?
Lúc ăn cơm tối, Tô Ca để Trăn Sinh ngồi bên cạnh mình. Mẹ Tô làm một bàn lớn món ăn. Bà nhiệt tình gắp vào trong bát Trăn Sinh, cậu một mực chú ý ăn cơm, cả đầu cũng sắp vùi vào trong bát rồi. Tô Ca thấy thế trợn mắt nhìn mẹ mình một cái, rồi sau đó vỗ nhẹ Trăn Sinh bảo:
"Không cần phải gấp gáp , em ăn chậm một chút cũng được, ăn không hết cũng không sao cả."
Trăn Sinh gật đầu, động tác dần dần chậm lại. Tô Ca chú ý từ khi cậu tới đây đến bây giờ cũng không nói câu nào, cả người cũng mang bộ dạng rất thận trọng. Là bởi vì trước đây, cậu vẫn luôn cùng Trăn Mạc hai người sống nương tựa lẫn nhau, nên cho tới bây giờ cũng chưa có cùng người một nhà ở chung một chỗ ăn cơm như thế này ư?
Nghĩ đến chỗ này, ánh mắt của Tô Ca dần dần nhu hòa. Vỗ nhẹ lưng của của cậu trấn an, cô có thể cảm thấy rõ ràng cậu đối với mình rất lệ thuộc, chắc là bởi vì một câu "Anh trai em ủy thác em cho chị " kia. Anh trai nhất định là người quan trọng nhất trong sinh mệnh của cậu bé, cho nên cậu mới có thể toàn tâm toàn ý nương tựa vào cô như vậy đúng không?
Sau bữa cơm chiều, Tô Ca tìm một bộ đồ ngủ của ba Tô rồi đẩy Trăn Sinh đi tắm. Phòng khách đã sửa sang lại, cũng may mẹ Tô rất chịu khó, bình thường cũng thường quét dọn phòng, cho nên người hòan toàn có thể ngủ trong phòng này.
Đợi sau khi Trăn Sinh tắm xong, Tô Ca để cho cậu ngồi ở trên ghế sa lon xem ti vi, sau đó mình cũng đi tắm rửa sạch sẽ. Sau khi tắm xong cô liền bưng một đĩa dưa hấu đi tới phòng khách, mới phát hiện cậu đang xem phim hoạt hình “Thám tử lừng danh Conan”. Tô Ca cười cười với cậu, đem dưa hấu tới trước mặt của cậu, rồi sau đó liền cởi xuống khăn lông quấn quanh đầu lau tóc còn ướt, lại lấy máy sấy từ trong tủ ra, đang muốn trở về phòng sấy tóc, thì thấy sau lưng đột nhiên chìa ra một cánh tay trắng nõn mịn màng cầm lấy máy sấy.
Cô quay đầu lại, liền bắt gặp khuôn mặt có chút hoảng sợ của Trăn Sinh. Cánh môi mềm mại hé mở, ngập ngừng nói:
"Em. . . Em sẽ sấy tóc . Em có thể giúp chị sấy tóc!"
Tô Ca định cầm lại máy sấy tự mình làm, lại nghe thấy giọng nói mềm như bông vải của Trăn Sinh:
"Em cũng sẽ nấu cơm, sẽ giặt quần áo. . ."
Trong chốc lát, cô đột nhiên hiểu, đứa bé này kỳ thực trong lòng vẫn rất bất an. Cậu sợ mình sẽ mang cậu cho đi, vì vậy mới cố gắng chứng minh bản thân cũng có một chút chỗ dùng sao? Nghĩ đến đây, Tô Ca quay đầu lại cười một tiếng nhẹ nhàng, rồi sau đó nhìn cậu nói:
"Vậy phiền Trăn Sinh!"
Nếu muốn để cho cậu yên tâm coi nơi này là nhà, dù sao cũng phải tiến từng bước từng bước chứ?
Âm thanh máy sấy vang lên thật lâu, chờ đến khi Tô Ca nhận thấy tóc đã khô gần hết, cô quay đầu lại, đôi tay xoa mái tóc ngắn vụn vặt trên đầu Trăn Sinh, rồi nhìn thẳng vào ánh mắt cậu, bộ mặt nghiêm túc nói:
"Trăn Sinh, chị sẽ không bỏ lại em. Tuyệt đối không!"
Làm sao có thể bỏ lại cậu đây? Trăn Sinh là tín vật mà thiếu niên quật cường kia để lại cho cô, có cậu ở đây, cô sẽ vĩnh viễn nhớ kỹ Trăn Mạc, vĩnh viễn nhớ kỹ, mình đã từng ngu xuẩn cỡ nào.
Buổi tối lúc ngủ, Tô Ca nằm ở trên giường lăn qua lộn lại hồi lâu mà vẫn không ngủ được, đầu óc đều nghĩ chuyện Trăn Sinh. Dáng dấp Trăn Sinh chừng mười lăm mười sáu tuổi, chắc là rất muốn trải qua quãng thời gian học sinh trong trường học. Ngày mai cô phải tìm bạn đi xem trước một chút và liên hệ với trường học thôi. Thành phố Dương Châu nằm ở trung tâm, mặc dù học phí cùng phí chuyển trường không rẻ, nhưng may mắn mấy năm nay làm việc cô cũng để dành được chút tiền. Về phần bệnh