Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Tác giả: Tiêu Bạch Luyện

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341420

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1420 lượt.

ền của tiểu bạch rồi à? Xem ra là do tôi đã quá lâu không trở về nước, nên cũng không theo kịp trào lưu trong nước rồi sao?"






“Sắc nữ”!!
Đang nói cô sao? Khóe môi Tô Ca thản nhiên lộ ra vẻ châm biếm. “Sắc nữ” hai chữ này thật là có tội với mẹ Tô vì đã di truyền cho cô một khuôn mặt nhỏ nhắn, thuần khiết vô tội này.
Tô ca giương mắt liếc nhìn cô gái kia một lần nữa, từ đầu tới chân. Phải rồi, không thấy chổ nào quen thuộc, cô xác định là mình chưa từng gặp người con gái này. Nhưng mới vừa rồi cô nàng này vừa nói ra ba chữ “Tần Mặc Nhiên”. Như thế xem ra, người đẹp trước mặt này rất là nguy hiểm. Chỉ là không biết cô ta là người của ai, Đường Lăng? Hay là người tình cũ của Tần Mặc Nhiên?
Nhíu mày, Tô Ca không muốn tiếp tục suy nghĩ nhiều nữa. Mặc kệ là người của ai, tóm lại, bây giờ đối với cô không có một chút quan hệ nào. Tô Ca bình thản kéo tay của Trăn Sinh đến trước quầy thu tiền, căn bản là không thèm nhìn cô gái kia lấy một cái, coi cô ta như là không khí.
"Này! Tô Ca!" Cô gái đẹp kia đùng đùng nổi giận, tiến lại gần, kéo cổ tay của Tô Ca lại, giọng nói lanh lảnh vang lên:
Vừa dứt lời, thì thấy Tô Ca khựng người lại một chút, nhưng cũng chỉ là vài giây mà thôi. Cô xoay một vòng trở lại, môi nở một nụ cười thản nhiên, từng bước từng bước đi lại gần cô gái tên “Lâm Mi” kia. Tiếng giày cao gót lanh lảnh dừng lại trước mặt cô ta, trong mắt lộ ra vài tia nghi hoặc. Sau đó cô dùng sức, đạp mạnh xuống chân của Lâm Mi, nghiền mấy cái.
"A!" Chỉ nghe cô gái kia kêu lên một tiếng thảm thiết, theo phản xạ, vung tay lên định tát vào mặt Tô Ca. Đã sớm chuẩn bị nên Tô Ca dễ dàng bắt được cổ tay của ả, sau đó, cô dùng tay còn lại chụp ngay cái khuỷnh tay của cô ta, vặn mạnh một cái. Cùng một lúc, Tô Ca kề miệng sát bên tai của người đẹp này, giọng nói nhẹ nhàng rành mạch như nước từng giọt từng giọt rơi tí tách:
"Có rất nhiều người đang dòm ngó. Tôi không phải là thục nữ gì nên có thể tự do vung tay múa chân, không cần phải giữ hình tượng. Nhưng cô thì khác, một người đẹp như cô thì làm sao có thể la lối om sòm một cách tùy tiện như vậy? Không phải cô nên xin lỗi bộ trang phục thục nữ của mình, không phải là khiến quan khách quá thất vọng hay sao?”
Rồi sau đó cô rút chân lại khi thấy ánh mắt sợ hãi của Lâm Mi. Đồng thời không quên dùng một chút sức nơi cánh tay khiến cả người cô ả lảo đảo, ngã về phía sau. Cô không thèm liếc mắt nhìn lại bộ dạng thất tha thất thểu, đứng không vững của Lâm Mi, cũng như không chú ý đến những người trong cửa hàng chỉ chõ này nọ, Tô Ca chỉ là nắm tay Trăn Sinh, cầm mấy túi sách quần áo lên rồi thản nhiên bỏ đi. Khuôn mặt tuy bình tĩnh nhưng lại không giấu được lửa giận trong lòng.
Một tay vẫn còn nắm lấy tay của Trăn Sinh, nhưng tay kia cầm theo cái giỏ đồ thì lại nổi gân xanh trắng, biểu hiện cô đang tức giận tới mức nào. Chỉ vì cô nhịn không được cô ả kia dùng những từ ngữ bẩn thỉu như vậy để nhục mạ Trăn Sinh. Trăn Sinh trong lòng cô chính là mềm yếu nhất, là xương máu hình hài của cô. Bất kể người nào cũng không được phép gây tổn thương cho cậu bé!
Đi được một lúc lâu, đến khi có thể nhìn thấy bệnh viện trong tầm mắt, Tô Ca mới dừng lại. Trăn Sinh đứng bên cạnh ngẩng đầu len lén nhìn cô, cắn cắn môi hồng một hồi rồi mới thận trọng nói:
"Bạch Luyện. . . Chị đang giận à?"
"Không có". Tô Ca đáp thật nhanh, bàn tay thon thả vỗ vỗ đầu cậu bé không chút nương tình, liên tục làm rối loạn mái tóc của cậu. Cô có thể cảm giác được cậu bé này nhạy cảm khác người, còn có cảm giác thiếu an toàn mãnh liệt, giống như là con thú nhỏ bị vứt bỏ khi vừa mới chào đời, sẽ luôn luôn ỷ lại đối với chủ nhân mới nhận nó về nuôi sau này, rồi lại vô cùng thận trọng, không thể làm người đó tức giận mà vứt bỏ cậu ấy một lần nữa.
Kìm lòng không được cô lại nghĩ đến Trăn Mạc. Nếu Trăn Mạc vẫn còn ở đây, cậu ấy nhất định sẽ che chở tất cả bầu trời này rồi. Tô ca không nhịn được ngẩng đầu nhìn lên trời xanh thăm thẩm, không một bóng mây. Trăn Sinh, có chị ở đây, sẽ không để ông trời sập lên người em.
Tô Ca khẽ nâng cằm của Trăn Sinh lên, dịu dàng nói:
"Bây giờ em muốn về nhà đợi chị, hay là muốn tới bệnh viện chờ chị tan sở?"
"Em muốn đi bệnh viện chờ chị!" Trăn Sinh trả lời không chút do dự, âm thanh cuối cùng dịu dàng non nớt kia biểu lộ sự kích động rõ ràng. Tô Ca lại xoa nhẹ lên tóc của cậu ấy, cười khẽ, dắt tay Trăn Sinh vào bệnh viện. Nhưng rất nhanh sau đó, Tô Ca vô cùng hối hận với quyết định của mình.
Hôm nay, ngoại trừ một ca mổ viêm ruột thừa ra, Tô Ca không còn cuộc giải phẩu nào khác, cho nên cô cảm thấy nhẹ nhàng thoải mái. Cô dẫn Trăn Sinh đến phòng nghỉ của khoa ngoại khoa. Cô tính là vài phút sau thì chạy qua nhìn một chút, nói với cậu ấy vài câu, nhưng ngây lập tức cô lại bị hù cho hết hồn. Đây chính là hiệu ứng “Chính Thái”* trong truyền thuyết sao?
*”Chính Thái”: 正太 danh từ được bắt nguồn tại Nhật Bản, dùng để diễn tả những bé trai dễ thương tuổi từ 3-15, người thường hay