XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Tác giả: Tiêu Bạch Luyện

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341423

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1423 lượt.

viện, hay là chờ hai ngày nữa rồi đi làm lại.
Ngày mai sẽ đi tìm Trần Lê trước, mình cùng cô ấy có cảm giác giống như là nhiều năm rồi không gặp. Tô Ca đang suy nghĩ, đột nhiên nghe được tiếng gõ cửa rất nhỏ, cô nhìn qua đồng hồ báo thức một cái, hiện tại cũng đã mười một giờ, chẳng lẽ là mẹ muốn cùng mình tán gẫu đêm?
Cửa mở ra, Tô Ca liền thấy Trăn Sinh với vẻ mặt muốn khóc mà không khóc được đang đứng ôm gối. Áo ngủ của ba Tô mặc trên người cậu rộng lùng thùng, cả thân hình càng thêm mảnh khảnh, cảm giác giống như đứa bé trộm quần áo người lớn mặc.
"Em. . . em không dám ngủ một mình" .
Tiếng nói của Trăn Sinh rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu không phải Tô Ca đang trầm ngâm thì khẳng định liền không nghe được.
Tô ca hơi sững sờ, rồi sau đó kéo cậu vào, đồng thời đóng cửa lại. Trở lại trên giường, Tô Ca đem gối đầu mình chuyển qua bên trái, rồi sau đó đặt Trăn Sinh ở bên phải, nhìn Trăn sinh một bộ tay chân luông cuống, dịu dàng cười nói:
"Trăn Sinh, đi lên ngủ đi" .
Trăn Sinh giương mắt nhìn cô một chút, lại nhìn giường một chút, cuối cùng mặt mày thả lỏng, cả người liền bò đến trên giường, ở chỗ Tô Ca chia bên ngoài, nằm xuống vị trí thuộc về mình. Tô Ca nhìn Trăn Sinh giống như một chiếc bánh ú tro bọc thịt, khóe môi vẽ ra một độ cong mềm mại khác thường.
Nhận thấy được bánh ú tro nhân thịt cạnh mình lại dịch chuyển một chút, Tô Ca khẽ thở dài, rồi sau đó trực tiếp vén chăn lên ôm cả thân thể mảnh khảnh của Trăn Sinh ở trong ngực, vòng tay qua đầu của cậu nói:
"Trăn Sinh, em phải tin chị, chị tuyệt đối không bỏ rơi em!"
Trăn Sinh vốn là đang lo lắng vô ích chợt dính sát vào cô, nở nụ cười rất nhẹ. Rốt cuộc cậu khẽ lên tiếng:
"Em trước kia vẫn luôn ngủ cùng anh trai. Chị. . . trên người có mùi vị của anh trai. "
Nghe vậy, Tô Ca vỗ nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu, cười nói:
"Vậy sau này em xem chị như anh trai là được rồi!" Nhận thấy được Trăn Sinh không trả lời, chỉ là thân thể trong ngực cô không khống chế được rụt lại một chút, Tô Ca ôm cậu chặt hơn.
"Trăn Sinh, em bao nhiêu tuổi rồi?"
"Mười sáu tuổi."
16? Thực sự là độ tuổi đẹp giống như bông hoa vậy. Một khắc kia, cô đột nhiên nghĩ đến Trăn Mạc, vấn đề giống như vậy, ngay lúc đó người con trai kia trả lời như thế nào đây?
"Mười chín tuổi, qua ba tháng nữa liền 20 rồi." .
"Tôi 26 rồi." . Lúc đó, cái người con trai kia thế nhưng rất là ghét bỏ mà nói:
"26? Thì ra là chị đã già như vậy rồi hả ?" . A. . . Chuyện cũ như khói.
Tô Ca đột nhiên ngồi dậy. Lấy tay kéo trán nhỏ bé của Trăn Sinh ra, rồi sau đó vô cùng trịnh trọng hôn xuống cái trán trơn bóng của cậu một cái, đồng thời kiên định nói:
"Trăn Sinh, chị sẽ đối tốt với em giống như anh trai em vậy!"
Đôi mắt to của Trăn Sinh nhìn Tô Ca, khuôn mặt đỏ ửng gật đầu. Tô Ca cười cười, vươn tay trái ra định tắt đèn đi. Thế nhưng Trăn Sinh một cái liền bắt được cổ tay cô, nhìn chăm chú vào cái vòng tay màu xanh lá cây trên đó, âm thanh dồn dập nói:
"Đây là anh trai đấy!"
Tô Ca cúi đầu mới phản ứng được. Trên cổ tay cô, vòng tay này đích thực là của Trăn Mạc. Là Trăn Mạc trước khi đi ra khỏi sắt trong thời gian cởi quần áo đã đeo vào cho cô. Hôm nay thấy Trăn Sinh khẩn trương như vậy, nghĩ đến nhất định là một thứ vô cùng quan trọng. Tô Ca nắm lấy cổ tay muốn tháo nó xuống, thế nhưng rút đến mấy lần mà hoàn toàn không được, giống như là sinh trưởng ở cổ tay cô vậy.
Tô Ca tinh tế nhìn xuống, thậm chí căn bản cũng không có tìm được chỗ mở khóa ở đâu. Thật sự là kỳ quái, ngày đó Trăn Mạc làm thế nào có thể đeo lên cho cô được? Thấy thế, Trăn Sinh liền ấn tay Tô Ca lại, rồi sau đó nhìn chằm chằm vào Tô Ca, bộ mặt nghiêm túc nói:
"Không cần tháo ra, anh trai đưa cho chị, thì sẽ là của chị."
Tô Ca gật đầu, lại nghe thấy giọng nói rất nhỏ của Trăn Sinh:
"Đây là mẹ để lại đấy. . ." Mẹ. . . Cái từ này ở trong lòng Trăn Sinh cũng chỉ là một cái bóng dáng rất hư ảo thôi, còn không có chân thực như khi anh trai cho cậu một cái bánh mì sừng bò.
Tô Ca hạ mi mắt, tay lại không khống chế được xoa nhẹ đỉnh đầu Trăn Sinh, sau đó đi xuống, nhéo hai gò má đầy thịt của cậu, lúc này mới nói:
"Không suy nghĩ nhiều như vậy. Hiện tại ngoan, mau ngủ đi" .
Nói xong cô lật tay một cái tắt đèn, rồi ôm lấy thân thể mảnh khảnh của Trăn Sinh bắt đầu ngủ. Vậy mà, qua mấy phút đồng hồ cô một chút cũng không có buồn ngủ. Đột nhiên, hình như có tia sáng đỏ vụt qua trong mắt cô, con ngươi trừng lớn quan sát, cô tìm thế nào cũng không tìm thấy, là cảm giác sai sao? Hay là trên lầu đối diện có đứa trẻ đang chơi tia hồng ngoại?
Thần kinh Tô Ca chợt căng lên, chẳng lẽ là bọn họ tìm tới rồi? Thân thể cứng đờ của cô định ngồi dậy. Vậy mà. . . lại đánh thức Trăn sinh đang ngủ.
"Bạch Luyện?" Trăn Sinh nghi hoặc nhìn cô, Tô Ca vỗ nhẹ lưng của hắn, ý bảo không sao, nhưng mà vẻ mặt vẫn đề phòng như cũ, chẳng lẽ, thật sự là cô đa nghi? Mấy phút sau, Tô Ca bắt đầu dở khóc dở cười, thì ra là không phải cô đa nghi, tia sáng đỏ lại là từ chỗ cổ tay đeo vòng phát ra. Trên vò