Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Tác giả: Tiêu Bạch Luyện

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341393

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1393 lượt.

hết rồi.
Trăn Sinh vốn là đang luyện súng với Minh Hà. Vậy mà vừa mới nhận được cú điện thoại kia, cả người cậu ấy như sắp phát điên lên. Bạch Luyện ơi là Bạch Luyện, chị bị người ta cưỡng chế bắt đi sao? Người đàn ông trong điện thoại nói cái gì là Trần Diên Chi của Hồng Hưng.
“Trần Diên Chi”. Trăn Sinh lãm nhãm nhắc đi nhắc lại cái tên này, lại cảm thấy rất quen tai. Hình như sáng nay tình cờ nghe được chú Tư và ông Nội nhắc tới. Giây phút đó, Trăn Sinh gần như là quăng khẩu súng qua một bên, chạy đi tìm chú Tư.
“Chú Tư! Cho cháu mang vài người đi tìm Bạch Luyện, cháu muốn cứu chị ấy ra ngoài!”
Nghe vậy, chú Tư khẽ cau mày, nghĩ thầm:
“Cái cô Tô này đúng thật là phiền phức, thậm chí ngay cả đi ra ngoài mua đồ cũng bị người ta bắt cóc. Hơn nữa đối phương… lại là người cấm kỵ của nhà họ Ân, Trần Diên Chi”.
Bất đắc dĩ lắc đầu, chú Tư nói:
“Thiếu gia, thế lực của Trần Diên Chi ở Hongkong rất lớn, cậu mang mấy người kia đi căn bản là hắn sẽ không thèm đếm xĩa tới. Huống chi ông Nội sẽ tuyệt đối không bằng lòng cho cháu đi gặp hắn!”
Nói đến đây, chú Tư hơi dừng lại, nhìn thấy cặp mắt long lanh đầy cầu khẩn của Trăn Sinh, ông không khỏi mềm lòng, rồi nói tiếp:
“Thiếu gia, chuyện này cháu nên tự mình đi hỏi ông Nội đi. Không có sự đồng ý của ông, sợ rằng khó có thể thực hiện được.”
Nghe vậy, Trăn Sinh cảm kích cười một tiếng, chạy thẳng về hướng phòng Tổ tiên.
Trong phòng Tổ tiên, Ân lão thái đã biểt rõ sự tình đang ngồi uống trà, thỉnh thoảng liếc nhìn Trăn Sinh đang quỳ thẳng tắp trên mặt đất. Thật sự là càng nghĩ lại càng giận. Tốt mà, tại sao lại nhất định phải có quan hệ với tên súc sinh Trần Diên Chi kia chứ?!
Đều là tại cái cô bác sĩ Tô kia mà ra! Lại nghĩ tới bộ dạng của đứa cháu ngoại vừa mới từ bên ngoài chạy vào, chưa chi đã quỳ sụp dưới đất trước mặt ông, một mực cầu xin như là trời sắp sập xuống, ông nhất thời cảm thấy vô cùng giận dữ! Đây là người thừa kế duy nhất của ông đó!
Càng nghĩ càng giận! Ân lão thái đặt cái ly xuống bàn, đứng dậy đập mạnh một cái xuống người của Trăn Sinh, khiến cậu ấy té lăn ra đất, một chân giẫm ở trên ngực. Đừng xem thường lão Thái gia đã hơn sáu mươi tuổi, dầu gì thì lúc còn trẻ, ông đã từng trải qua bao nhiêu đường dao lưỡi kiếm, sức lực không phải là nhỏ!
Chợt nghe giọng nói lạnh lẽo của ông vang lên:
“Đồ vô dụng! Vì một người đàn bà mà không biết chừng mực!”
Hình như mắng xong vẫn chưa hả giận, ông lại đạp mạnh lên ngực một cú nữa. Sau đó mới móc điện thoại di động ra, bên kia vừa mới tiếp thông, ông đã hết lớn vào trong điện thoại:
“Cái tên cầm thú Trần Diên Chi kia! Con không mau trả lại cái con nhóc kia cho ông!”
“Dạ dạ dạ! Ân lão thái đừng quá kích động! Người nhất định sẽ thả, đợi chút nữa tôi sai người đưa về!”
Nghe vậy, rốt cuộc ông già cũng bình tĩnh trở lại, sau đó nói:
“Không cần đưa người về! Bắt nó tự bò về cho tôi!”
Sau khi cúp điện thoại, Ân lão thái mới hừ lạnh một tiếng, quay lại nhìn Trăn Sinh đang quỳ trên đất nói:
“Còn không mau đứng lên cho ông! Chủ nhân tương lai của nhà họ Ân không thể tùy tiện quỳ trước mặt người khác nghe chưa!”
Trăn Sinh nghe vậy thì bò dậy. Gương mặt mượt mà như ngọc vừa có chút xấu hổ, vừa có chút nhẹ nhõm thoải mái.
Nhà họ Trần. Tô Ca từ trong toilet trở lại phòng khách thì đã không thấy Trần Diên Chi nữa, chỉ còn lại một mình Tần Mặc Nhiên. Ngồi trên ghế sa lon, ánh mắt sáng quắt nhìn chằm chằm cửa phòng, bộ dạng giống như là phải chờ cô trở về mới thôi.
Ánh mắt tha thiết như vậy khiến toàn thân Tô Ca khống chế không được mà rụt người lại. Sau đó trong lòng cân nhắc, cô từ từ đi tới, khẽ ngẩnh đầu lên, làm như không có gì nói:
“Tần Mặc Nhiên, anh tìm em?” Rõ ràng cô nghe được Trần Diên Chi đã nói: “Người cậu muốn tìm tôi đã cho người dẫn tới”.
Sau khi nghe được giọng điệu nhạt nhẽo giống như “Anh ăn cơm chưa”, bàn tay của Tần Mặc Nhiên không kìm được mà nắm chặt thành quả đấm, sau đó buông ra. Gương mặt thường ngày xa cách bỗng nhiên như gặp phải gió xuân, giãn ra. Khóe môi hiện lên nụ cười gian xảo, rồi nói:
“Tiểu Cách Cách, em ở đây trốn anh?”
Cảm giác gặp phải nguy hiểm dần dần dâng lên trong lòng, Tô Ca nhếch môi cười khan nói:
“Làm gì có thể! Ha ha”
Chữ “có thể” còn chưa nói xong thì cổ tay cô đã bị Tần Mặc Nhiên nhanh như chớp chụp lấy, kéo mạnh. Thân thể của cô giống như là diều đứt dây nhào tới phía trước. Khi Tô Ca phục hồi lại tinh thần thì phát hiện mình đã nằm gọn trong lòng của anh, mặt đối diện với ngực của người ta. Điều quan trọng là cái chân nha! Hai chân dang rộng, cả người như cưỡi lên người của anh.
Xoa nhẹ cái trán bị đụng đau, Tô Ca ngước mắt thì nhìn thấy vẻ mặt tà khí của Tần Mặc Nhiên đặt ở trên đầu của mình, không kìm chế được mà muốn cử động. Mhưng vừa dẫy dụa một cái thì cảm thấy có cái gì đó không đúng. Cái gì cưng cứng đang ở chống ở giữa đùi của cô vậy nè! Mẹ kiếp, cô chỉ mới vừa ngồi trên đùi anh có mấy giây thôi, làm gì mà đứng dậy rồi! Mà còn có chiều hướng càng ngày càng cứng nữa chứ!
Mặt