XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Tác giả: Tiêu Bạch Luyện

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341394

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1394 lượt.

của Tô Ca đỏ lên, bộ dạng thờ ơ lạnh nhạt trước đó đều biến đi đâu mất tiêu. Khi cặp mắt long lanh chạm phải ánh mắt nóng rực thèm thuồng của Tần Mặc Nhiên thì cô ấp úng một hồi lâu rồi nói bật nói ra được một câu:
“Anh… Đã bao lâu rồi anh ‘chưa ăn cơm’?”
"Đã lâu rồi…" Giọng nói của Tần Mặc Nhiên hơi khàn khàn, ham muốn tràn đầy trong hơi thở, khiến lỗ tai Tô Ca lâu nay nhạy cảm mà đỏ ửng cả lên.
“Lâu lắm rồi… Tiểu Cách Cách. Từ khi em bỏ đi, anh chưa từng ‘ăn vụng’ dù chỉ một lần.”
Hình như cảm thấy câu trả lời của mình không có sức thuyết phục, rốt cuộc anh lại động thân một cái, dùng cái vật đã sớm cứng rắng như sắt kia thúc mạnh cô một cái. Sau đó âm thanh khàn khàn tiếp tục nói:
“Em xem, nó ‘đói bụng’ lắm rồi.”
Nghe vậy, mặt Tô Ca càng đỏ hơn. Người đàn ông này vốn là như vậy, vừa mới gặp mặt, chỉ bằng vào mấy động tác là đã muốn giăng một cái lưới thật lớn để người ngu ngơ nhảy vào, rồi khi anh từ từ thu lưới lại, người ta muốn thoát cũng không được.
Tô Ca dùng sức vỗ vỗ mặt, xua đi những suy nghĩ tươi đẹp trong đầu óc. Sau đó cô ngẩng đầu lên, ánh mắt trong veo nhìn Tần Mặc Nhiên nói:
“Tần Mặc Nhiên, rốt cuộc anh tìm em có chuyện gì?”
Thấy cô như vậy, Tần Mặc Nhiên tiếc hận thở dài, tiểu yêu tinh gian xảo này, làm thế nào lại để cho cô tránh thoát rồi… Sau đó anh ngẩng đầu lên, mặt mày ôn nhu, thậm chí là có chút tha thiết nhìn Tô Ca nói:
“Tiểu Cách Cách, anh muốn dẫn em trở về, em theo anh có được không?”
Nhìn vẻ mặt của người đàn ông mình yêu thích như vậy, Tô Ca thật muốn gật đầu đồng ý ngay lập tức. Đáng tiếc là không được! Cô không thể! Cô còn có Trăn Sinh! Tô Ca dứt khoát lắc đầu. Thấy thế, Tần Mặc Nhiên lại khẽ mĩm cười, nhưng trong nụ cười lại rõ ràng mang theo vài phần ý tứ châm biếm.
Vốn là sau khi cô mất tích, phản ứng đầu tiên của anh là cô bị người ta cưỡng ép bắt đi. Vậy mà cho đến ngày hôm qua, ngày thứ hai ở Hongkong, anh mới biết được cô bỏ đi chính là vì mình. Mặc dù biết rõ đáp án nhưng anh lại không cam lòng.
“Tại sao không thể theo anh?” Giọng điệu bình thản, nhưng bên trong tiếng gầm nhẹ rõ ràng mang theo vài phần tức giận. Trong lòng Tô Ca chua xót, nhưng rốt cuộc đành phải cắn răng, mặt mày thản nhiên nhìn anh nói:
“Em đã hứa với Trăn Mạc, phải chăm sóc tốt cho Trăn Sinh.”
“Vậy rốt cuộc là em muốn chăm sóc cho tới bao lâu? Một năm? Năm năm? Mười năm?”
Né tránh cặp mắt tràn đầy chất vấn của Tần Mặc Nhiên, Tô Ca hạ quyết tâm trả lời:
“Đến khi nào cậu ấy không cần em chăm sóc nữa.”
Dứt lời, hai người bốn mắt nhìn nhau giằng co một hồi lâu. Tần Mặc Nhiên giận dữ ngút trời, còn Tô Ca thì nghẹn ngào ngẩng cao cổ, quật cường nhìn lại anh!
Một lúc sau, không nghĩ tới Tần Mặc Nhiên sẽ mềm nhũng xuống nước trước.
“Cô bé ngốc”. Cặp mắt vốn là đang giận dữ bỗng nhiên chuyển thành nhu hòa. Anh kéo người cô xuống ngồi lên đùi của anh, rồi kéo cổ cô gần lại mình, triền miên hôn lên trán cô, sau đó cong môi cười nói:
“Cô bé ngốc, chuyện này không quan trọng, anh chờ, bao lâu anh cũng chờ em.”
Nhìn vẻ mặt dịu dàng trên mặt anh như vậy, Tô Ca thật muốn nhào tới bắt anh phải ‘ăn’ cho hết! Nhưng mà… nghe được câu nói kia của anh thì đáy mắt của cô bắt đầu ươn ướt.
“Tốt”, không nhịn được mà đáp lại một tiếng. Chỉ cần anh bằng lòng chờ đợi, cô nhất định sẽ đi.
“Khụ khụ” nghe được vài tiếng ho khan, Tô Ca ngẩng đầu thì nhìn thấy người đàn ông xinh đẹp như hoa anh túc kia đang đứng trước cửa, đùa giỡn nhìn bọn họ. Tô Ca thản nhiên ung dung tụt xuống từ trên đùi của Tần Mặc Nhiên, Tần Mặc Nhiên cũng đứng lên theo sau.
Trần Diên Chi lại lên tiếng:
“Mặc Nhiên à, cậu còn muốn nói gì với cô Tô nữa không? Ân lão thái mới vừa gọi điện thoại tới đây đòi người nữa đó.”
Nghe vậy, Tần Mặc Nhiên lễ phép cười nói: “Không có”. Nhưng trong lòng Tô Ca vừa mừng lại vừa lo. Vui chính là vì Trăn Sinh nhất định là đã nhận được cú điện thoại kia, hơn nữa một mực muốn tìm biện pháp cứu cô ra, trong lòng không khỏi ấm áp! Cậu nhóc này nha, không uổng công cô thương yêu cậu ấy. Nhưng lo lắng chính là kinh động đến Ân lão thái. Xem ra ấn tượng của lão nhân gia này đối với cô đã hết cách cứu chữa.
Ngẩng đầu lên nhìn Trần Diên Chi, cô cười cười nói:
“Ý của Trần lão đại là tôi có thể đi về được rồi?”
“Đương nhiên! Chỉ là nếu cô Tô muốn ở lại đây làm khách thì lại là chuyện khác rồi.”
Quay đầu, cô nhìn về hướng của Tần Mặc Nhiên. Cô vốn cho rằng anh sẽ nói cái gì… ai ngờ anh lại chỉ hơi nhướng nhướng mày nhìn cô, không giữ lại, không cưỡng ép, cũng không nói lời nào. Thật ra thì cô không hiểu, trong lòng của Tần Mặc Nhiên đã có suy tính riêng. Bây giờ đang ở Hongkong, nếu để cho cô ở lại bên mình, nhất định sẽ đem lại nguy hiểm cho cô. Lúc đầu hoảng hốt là vì không biết rốt cuộc là cô đang ở đâu, đã xảy ra chuyện gì. Nhưng bây giờ đã biết, cô đang ở nhà họ Ân mà mọi người đều nói “Trăm năm nghị lực thổi không ngã”, thì rất là an toàn.
Vậy thì anh cũng không cần phải lo lắng nữa. Đợi tất cả chuyện bên Hongkong kết thúc, anh đương nhiên