Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 134716
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/716 lượt.
nh luận. Sự tồn tại của Bạch Lị Lị sớm đã bị mọi người gạt sang một bên, cuối cùng có người còn không kiêng nể nói: “Nói như vậy,bộ váy Bạch trưởng phòng đang mặc, là mốt của Chanel hai năm trước rồi.”
Bạch Lị Lị đáng thương, không bị ai để mắt đến thì không sao, còn bị người khác trêu chọc là quần áo lỗi mốt. Cuối cùng thẹn quá hoá giận, đành không cam lòng quay người bước đi, trong lòng càng căm ghét Giản Tình hơn.
Giản Tình là người vô tội, từ đầu đến cuối đều không nói một câu, không hiểu vì sao lại làm cô ta tức giận như vậy.
Vậy mới nói, dư luận là thứ vũ khi giết người không cần gươm đao.
*****
Khi Phương Khiêm xuất hiện, hội trường đồng loạt ồ lên. Bình thường thì không sao, nhưng khi nhân viên nhìn thấy đại boss, toàn thân đều như mất hết khí lực. Tất cả liều mạng đi lên phía trước, muốn tận mắt chiêm ngưỡng phong thái của vị đại thần.
Không biết là trùng hợp hay sắp xếp từ trước, Phương Khiêm cũng mặc một bộ lễ phục màu trắng. Bộ lễ phục cao quý cùng thân hình thon dài hoàn mĩ kết hợp với nhau đứng trên sân khấu, nghiễm nhiên trở thành bạch mã hoàng tử trong lòng các cô gái.
Giản Tình đứng trong đám đông, ánh mắt yên lặng nhìn chăm chú vào người đàn ông xuất sắc đang đứng trên kia. Vẻ mặt nhẹ nhàng mà lãnh đạm, ánh mắt lạnh lùng, cười mà như không, động tác thể hiện phong thái của người lãnh đạo đứng đầu.
Anh đứng ở nơi cao nhất, tầm mắt đảo qua đám đông bên dưới, lập tức bị hình ảnh của cô khoá chặt. Hình như có trực giác, Giản Tình cảm thấy ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc. Anh lập tức tươi cười, lộ ra vẻ dịu dàng.
Đột nhiên, một làn sóng vô hình gợn lên, làm cô cảm động, hốc mắt lặng lẽ đỏ lên. Anh, dù đứng cách xa cô như vậy, nhưng trong ánh mắt luôn luôn có cô.
Cảm giác này, làm cho cô hạnh phúc muốn khóc, làm cho cô xúc động. Tưởng như cô muốn tuyên bố với tất cả mọi người rằng, người đàn ông phi phàm này là của cô, thuộc sở hữu của riêng mình cô.
“Em chịu không nổi rồi, cứu em! Phương boss làm sao có thể như vậy chứ, thật quá đáng, về sau bảo em lập gia đình thế nào đây, bọn đàn ông khác làm sao được như boss chứ… Ô ô ô……” Tiểu Lâm ở bên cạnh Giản Tình không ngừng than vãn, một chút ca ngợi Phương boss, một chút than vãn về sự vô vọng trong tình yêu của mình, cuối cùng còn khẩn cầu ông trời, chỉ cần ban cho cô một người đàn ông bằng một phần Phương boss, cô cũng cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.
Sau khi Phương Khiêm đến không lâu, Tần Tiểu Ý cũng vội vàng chạy tới, mắt lướt nhanh nhìn thấy chỗ Giản Tình đang đứng, vui vẻ hỏi : “Thế nào, thế nào? Tình hình sao rồi?”
Giản Tình tức giận lườm cô: “Cậu cố tình không nói cho mình biết giá trị của bộ váy này đúng không?”
Tần Tiểu Ý bị cô chất vấn, không hề cảm thấy ngượng ngùng, ngược lại còn rất hưng phấn: “Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? Trời ạ, đều do ba mình, giữ không cho mình bỏ đi, làm mình bỏ lỡ kịch vui.”
“Chưa có chuyện gì hết.” Thật sự làm Giản Tình muốn bóp chết cô mà.
“Mình không tin.” Tần Tiểu Ý nhe răng nhếch miệng: “Có nói không? Không nói mình sẽ đánh cậu!”
Nghe xong lời nói này của cô, Giản Tình không thèm để ý, ngược lại Tiểu Lâm đứng bên cạnh Giản Tình kêu lên quái dị: “A, chị là Tần Tiểu Ý?”
Tần Tiểu Ý lúc này mới phát hiện cô bé đứng bên cạnh mình và Giản Tình, bèn cười xấu xa, đùa với Tiểu Lâm: “Là chị. Sao, cô bé có hứng thú ư?”
Tiểu lâm thè lưỡi : “Không đâu, em nói cho chị nghe, trưởng ban của chúng ta có bạn trai đấy, chị đừng dại mà đánh chị ấy.”
Tần Tiểu Ý bị tiểu quỷ này chọc cho cười không ngớt, dang tay ôm lấy cổ Tiểu Lâm: “Cô bé, vừa rồi có phải đã xảy ra chuyện gì không, nói cho chị biết đi, bằng không chị sẽ đánh em!” Vì Giản Tình chưa thoả mãn trí tò mò của cô, nên cô đành phải đi hỏi người khác vậy.
Giản Tình không thèm để ý đến hai người nữa, bởi vì Phương Khiêm của cô đang đứng trên sân khấu đã bắt đầu phát biểu. Giọng nói đầy trầm ấm, đủ để cho tất cả cô gái ở đây thần hồn điên đảo, bao gồm cả Giản Tình.
“Không thể phủ nhận, Phương keo kiệt nhà cậu thật sự rất quyến rũ.” Không biết Tần Tiểu Ý đã nói chuyện xong với Tiểu Lâm từ bao giờ, đứng bên cạnh Giản Tình, khách quan đánh giá Phương Khiêm đang đứng trên sân khấu. Nhưng từ ngữ của cô làm Giản Tình không vừa ý chút nào.
“Hắn cũng mặc lễ phục trắng, đúng là một cặp tình nhân, chắc chắn hắn ta có ý đồ xấu rồi!” Tần Tiểu Ý lại thốt lên.
Hai má Giản Tình ửng đỏ, cô cũng mới để ý, vừa rồi chỉ chăm chú ngắm anh đến nỗi tim đập loạn nhịp.
“Cậu nói chốc nữa hắn có mời cậu khiêu vũ không?” Tần Tiểu Ý ranh mãnh hỏi nhỏ bên tai cô.
Giản Tình lắc đầu: “Nếu thế, mọi người chắc chắn sẽ biết mình có quan hệ với anh ấy, anh ấy đã hứa là sẽ giữ bí mật. Nếu mình không đồng ý, nhất định anh ấy sẽ không thất hứa đâu.”
“Cậu thật là, không hiểu sao cậu lại kiên trì được như thế?” Tần Tiểu Ý trợn mắt lườm cô, lên tiếng.
Trên sân khấu, lãnh đạo của các tập đoàn thay phiên nhau phát biểu, một người cầm ly rượu cocktail, đi xuống chạm cốc cùng mọi người, thể hiện tình cảm “nồng hậu th