Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 134718
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/718 lượt.
ắm thiết”.
Phương Khiêm tay cầm ly, biểu cảm vẫn lãnh đạm như trước, khuôn mặt nhợt nhạt nét cười, nhưng vẫn làm cho mọi người lần lượt tiến đến chạm cốc với anh.
Thấy anh đang ngày càng tiến đến gần mình, Giản Tình cảm thấy hô hấp khó khăn. Mặc dù đã từng thân mật rất nhiều lần, nhưng cô chưa từng thể hiện tình cảm với anh, cùng anh đứng gần sát nhau ở chỗ đông người như thế này.
Giản Tình ít nhiều có thể cảm giác được, tuy Phương Khiêm yêu cô, nghe lời cô che giấu quan hệ của hai người, nhưng trong lòng vẫn chưa hoàn toàn đồng ý. Đôi khi cô nghĩ rằng, thân phận anh cao quý như vậy, chuyện yêu đương lâu dài là không thể. Ở chung một nhà với cô, lại còn phải miễn cưỡng nhân nhượng cô,t rong lòng anh có cảm thấy tủi thân không? Có thể ngày nào đó sẽ chán ghét kiểu yêu đương này mà vứt bỏ cô không?
Trước đây đã từng được nghe rất nhiều chuyện của anh, Giản Tình biết, những bạn gái cũ của Phương Khiêm, không phải diễn viên điện ảnh thì cũng là người mẫu, ít nhất cũng thuộc dạng thiên kim tiểu thư. Nhắc đến lúc đó, Tiểu Lâm còn phải tấm tắc: :“Mọi người đều cảm thấy lạ, đã hơn một năm rồi, tại sao Phương boss không hề có 1 scandal nào?” Giản Tình nghe xong nỗi nghi hoặc của cô, chỉ có thể cười khổ trong lòng. Cô thầm nghĩ, vốn dĩ không xảy ra chuyện gì, đó là vì bạn gái lần này của Phương boss không phải ngôi sao cũng không phải thiên kim tiểu thư, mà là một nhân viên ngày ngày đi làm kiếm mấy ngàn tiền lương một tháng. Còn bởi vì người bạn gái đó cảm thấy tự ti, nên mới muốn giấu giếm sự thật đáng xấu hổ này.
Lúc này đứng dưới ánh đèn lung linh sắc màu của bữa tiệc, dù lễ phục quý giá trên người cô đang mặc làm mọi người cực kì hâm mộ, dù sắc đẹp của cô đủ để khiến mọi người say mê nhưng đáy lòng cô vẫn cất giấu sự tự ti cùng sợ hãi. Cảm giác u ám này xuất phát từ tình yêu mà cô đang trân trọng như chính sinh mệnh của mình.
Ngọn đèn chiếu xuống nơi Phương Khiêm đang đứng. Mọi động tác của anh luôn khiến người ta si mê. Một nụ cười, một lời nói, đều có thể dễ dàng làm cho một cô gái đỏ mặt. Anh là chân mệnh thiên tử, là tập hợp tất cả những gì tốt đẹp nhất, mà con người hoàn mỹ này lại chính là người yêu của Giản Tình. Mỗi khi nghĩ như vậy, Giản Tình cảm thấy bản thân như đang được sống trong một giấc mộng tuyệt đẹp.
Tập trung vào người đang từng bước một đến gần mình, nhìn bóng dáng quen thuộc kia, Giản Tình cảm thấy như đang nằm mơ. Trên tay vẫn cầm ly rượu Tần Tiểu Ý đưa cho, cơ thể Giản Tình trở nên đông cứng, trong bụng như có lửa đốt. Cô cảm thấy lúc anh nhìn mình tươi cười hình như không giống với những người khác.
Phương Khiêm vừa nói ra lời này, ngoại trừ ba người đã biết rõ, những người còn lại đều đang trong cảm giác hỗn độn.
Bây giờ khuôn mặt của Giản Tình đã đỏ đến nỗi có thể đem đi nướng bánh, trong lòng vừa cảm thấy ngọt ngào, vừa cảm thấy dằn vặt. Sợ anh nói thêm điều gì nữa, nên cô gắng giữ bình tĩnh: “Cám ơn giám đốc đã khen ngợi.”
Phương Khiêm nhìn cô gật đầu, khuôn mặt không lộ chút cảm xúc.
Bởi Tần Tiểu Ý nói một câu rất đúng với suy nghĩ của anh nên Phương Khiêm nhìn Tần Tiểu Ý với khuôn mặt ôn hoà hiếm thấy. Anh cụng ly với cô, tâm trạng vui vẻ nói: “Tần quản lý, hy vọng cô có thể tận hưởng vui vẻ buổi tiệc tối nay.”
“Đương nhiên, nơi này có một chuyện rất thú vị, tôi cảm thấy rất vừa lòng.” Tần Tiểu Ý trêu chọc.
Phương Khiêm chưa nói được bao nhiêu đã bị một đám người vây quanh đưa đến nơi khác. Tần Tiểu Ý làm mặt quỷ sau lưng anh, quay đầu lại vẫn nhìn thấy khuôn mặt ửng đỏ của Giản Tình, chỉ tiếc không thể đem đi rèn sắt thành thép. Tiểu Ý liếc nhìn cô, khẽ gắt lên một tiếng : “Nhìn mặt cậu kìa.”
Giản Tình ảo não: “Đáng ghét, anh ấy làm như vậy, chắc chắn ngày mai mọi người trong công ty sẽ phát ngôn lung tung cho mà xem.”
Tần Tiểu Ý lắc đầu: “Cậu không hiểu sao, càng lén lút lại càng khiến cho người ta nói này nói nọ, càng quang minh chính đại người ta mới không có chuyện để nói. Đây chính là một nội dung của môn tâm lý học.”
“Được rồi, là cậu thông minh nhất.” Đối với những lời lẽ hoang đường của Tần Tiểu Ý, Giản Tình tuyệt đối không tin, những lời đồn đại chắc chắn sẽ không ít.
“Không đúng, là tên Phương keo kiệt nhà cậu thông minh. Lúc này Tần Tiểu Ý không thèm tranh công.
“Cho em hỏi…” Đứng phía sau, Lâm Kiều Kiều đã hoàn toàn bị các cô quên mất, giờ thừa cơ hội chen vào, yếu ớt hỏi: “Vừa nãy các chị nói vậy nghĩa là gì? Có thể giải thích cho em được không?
Giản Tình và Tần Tiểu Ý liếc nhau, đồng thời nhìn về phía Lâm Kiều Kiều vô tội . Trời ạ, sao các cô có thể quên mất cô bé này chứ.
Tần Tiểu Ý lập tức hung dữ hỏi: “Nói, em đã hiểu được những gì?”
“Em… Có phải Phương boss và Giản Trưởng ban, hai người ngầm… ngầm… Ưm… ưm… ưm…” Tiểu Lâm còn chưa nói hết câu, Tần Tiểu Ý đã từ xa xông đến,vội bịt chặt miệng cô.
“Xem ra năng lực hiểu chuyện của em đúng là không kém. Chị cảnh cáo em, nếu dám nói lung tung ra ngoài, chị sẽ giết người diệt khẩu!”
Tiểu