Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 134738
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/738 lượt.
t phiền toái.”
Lúc trước Phương Khiêm nói chụp chơi một chút, giờ Tần Tiểu Ý cũng bảo vậy, Giản Tình phát hiện mình lại do dự. Tần Tiểu Ý nói đúng, chỉ dựa vào phỏng đoán của bản thân thật sự rất bị động, Phương Khiêm hẳn là cũng biết gì đó, nhưng lại không muốn nói rõ cho cô. Tình huống này thật chẳng hiểu ra làm sao.
Chi bằng hạ quyết tâm giải quyết chuyện áp-phích!
“Mình vẫn còn hơi lo lắng.” Cuối cùng Giản Tình trả lời .
Tần Tiểu Ý nhíu mày, “Nghe theo mình là tốt nhất, đúng rồi, khi nào chụp, nhớ gọi mình đấy nhé.”
Thật nôn nóng muốn biết phản ứng của Phương keo kiệt, xem ra lại có trò hay để coi.
Khi hai người thảo luận xong việc, quay đầu nhìn thấy một bàn tràn ngập đồ ăn, Tần Tiểu Ý lập tức nổi giận, “Ba người mà kêu nhiều đồ ăn như vậy, Lâm Kiều Kiều… Em muốn biến thành heo à!!”
Bên kia Lâm Kiều Kiều đã bắt đầu ăn, vừa nhai thịt dê vừa cười khanh khách: “Hê hê… Ăn không hết em có thể mang về.”
Buổi chiều ấm áp
Edit: ss yanka
Beta: Bi
Bởi bữa “đại tiệc lẩu” lúc trưa Tiểu Lâm thật sự gọi rất nhiều, cho dù một mình cô bé giải quyết hơn phân nửa, Giản Tình cùng Tần Tiểu Ý giải quyết một nửa còn lại, nhưng Giản Tình vẫn no căng bụng.
Tần Tiểu Ý có thói quen ăn lẩu nhất định phải uống rượu, vì thế ba cô gái vừa ăn vừa uống, khi ăn xong thì mỗi người cũng đã uống không ít, cuối cùng vẫn là Tần Tiểu Ý gọi ba cô đến lái xe đưa mọi người về nhà.
Đi đến một góc ít người, Phương Khiêm mới chuyên tâm nói chuyện điện thoại với cô gái nhỏ đầu bên kia, “Sao lại uống nhiều như vậy? Sớm muộn gì cô nàng Tần Tiểu Ý kia cũng sẽ làm hư em thôi.”
Giản Tình cúi đầu cười cười, “Tụi em ăn lẩu rất cay rồi uống rượu rất ngon, không ngờ lại uống nhiều như vậy.”
“Tắm rửa sạch sẽ rồi ngủ một lát đi.”
“Không ngủ được, nhớ anh.” Giản Tình mang theo cảm giác say chuếnh choáng, cách nói chuyện rõ ràng là lớn mật hơn so với bình thường.
Nghe cô nói trắng ra như vậy, Phương Khiêm cũng không nhịn được nở nụ cười, nhẹ giọng trêu chọc cô: “Nhớ thế nào?”
“Rất nhớ, rất rất nhớ.” Hơi ấm trong phòng khách bốc lên cùng với hơi nóng sau khi uống rượu làm cho Giản Tình không thể không nới lỏng khăn tắm ra một ít, “Muốn gặp anh ngay lập tức.” Nếu đã dám gọi điện thoại thì nói một hai câu bốc đồng cũng đâu là gì.
Cô gái nhỏ làm nũng khiến cho Phương Khiêm rất thích thú. Anh thầm nghĩ về sau nếu thỉnh thoảng để cô uống chút rượu, hiệu quả chắc sẽ rất thú vị, “Em ngoan ngoãn đi ngủ, tỉnh ngủ là có thể gặp anh.”
“Được rồi, anh đi làm việc đi… A…” Giản Tình còn chưa nói xong, lại đột nhiên kêu nhỏ một tiếng.
Thanh âm mặc dù thấp, nhưng Phương Khiêm vẫn nghe được: “Sao vậy?”
Giản Tình thẹn thùng lắc đầu, một tay cầm di động, tay kia luống cuống chỉnh lại khăn tắm. Vừa rồi vì đã thả lỏng khăn tắm một chút, cho nên khi cô có động tác hơi mạnh, khăn tắm liền nhanh chóng tuột đến tận thắt lưng, lộ ra phần lớn da thịt trắng hồng cùng với hai quả đào căng tròn trước ngực.
Nghe Phương Khiêm hỏi như vậy, cô cũng rất tự nhiên đáp: “Không có gì, khăn tắm vây quanh người bị rớt.”
Giản Tình chưa nghe thấy bên kia trả lời lại, đã bất giác phát hiện câu nói vừa rồi của mình có bao nhiêu ám muội. Mặt cô đỏ ửng lên như quả cà chua.
“Em tắm xong mà không mặc quần áo?” Phương Khiêm cảm thấy lúc này sự tự chủ của mình đang phải trải qua thử thách rất lớn.
Giản Tình đỏ mặt, gật gật đầu, lại nhớ ra hai người đang nói qua điện thoại, anh sao có thể nhìn thấy động tác của cô. Vì thế cô ngoan ngoãn trả lời: “Em có quấn khăn tắm mà.”
Phương boss chợt nhận ra rằng đứng ở nơi này nói về vấn đề này chỉ có tự mình hại mình mà thôi. Phải biết rằng lực sát thương của việc nửa che nửa hở so với khỏa thân là mạnh hơn rất nhiều, anh giống như đang nhóm lửa tự thiêu mình, nuốt nuốt nước miếng, khó khăn mở miệng: “Trời lạnh, mau tìm quần áo mặc vào.”
“Nhưng mà em nóng…” Cô gái nhỏ ở đầu bên kia không ngượng ngùng tiếp tục nũng nịu.
Phương Khiêm im lặng một lúc.
“Phương tổng, bọn họ đang gọi cậu.” Đang lúc Phương Khiêm cầm di động ngẩn người trước bức tường thì có người ở phía sau gọi anh.
Quay lại, Viên Dịch cao lớn một tay cầm chén rượu, dựa vào vách tường, vẻ mặt cười mà tựa như không cười nhìn anh.
“Biết rồi.” Cúp điện thoại, Phương Khiêm ỉu xìu liếc nhìn hắn.
Đang định đi vào phòng họp, chợt nghe Viên Dịch nói: “Cậu thật ra rất thương cô gái của cậu, nếu đã như vậy tại sao lại giấu diếm mối quan hệ?”
“Việc này không cần cậu quan tâm.”
“Mình đương nhiên không quan tâm, có thể có người cảm thấy quan tâm thôi.” Viên Dịch chợt lỡ miệng nói.
Phương Khiêm đương nhiên biết Viên Dịch nói “có người” là ám chỉ ai, anh nhíu mày, dừng bước, trầm ngâm nhìn Viên Dịch một lúc, đột nhiên cong miệng nở nụ cười, “Viên Dịch, cậu đối phó những người bên trong hộ mình nhé, mình đi trước đây.”
Viên Dịch giật nảy mình trước thái độ thình lình xoay chuyển của Phương Khiêm, nhìn anh quay người đi sang hướng khác, bèn