Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 134741
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/741 lượt.
vội vàng kéo lấy cánh tay anh, “Ê, cậu đừng ác như vậy chứ, một mình mình làm sao đối phó được với những người trong đó.”
Phương Khiêm lạnh lùng cười, chậm rãi rút tay về, “Cậu bảo mánh khóe của cậu cao tay lắm mà, vậy chứng minh cho mình xem.” Nói xong, anh không thèm quay đầu lại, bước thẳng ra ngoài.
Để lại Viên Dịch đứng lặng tại chỗ, liên tục cười khổ, thầm nghĩ người nhà họ Phương đúng là đều khó chơi, mà anh lại bị kẹp giữa hai bên, quả thực là khổ không nói hết.
Giản Tình cúp điện thoại, tựa vào sô-pha bưng tách trà uống. Không biết vì sao tuy cô cảm thấy đầu choáng váng, nhưng lại không muốn vào phòng ngủ, mà lười biếng nằm ườn trên sô-pha.
Ánh mắt đảo quanh phòng, đột nhiên nhìn thấy dưới bàn trà có cái rổ nhỏ đựng đồ linh tinh, bên trong có mấy bình sơn móng tay. Vì thế cô chợt nổi hứng, nhảy ra khỏi sô-pha, ngồi xuống thảm chọn một lọ sơn móng tay màu tím, bắt đầu tô điểm cho bàn chân.
Khi Phương Khiêm dùng chìa khóa mở cửa đi vào, một hình ảnh rơi ngay vào mắt khiến cho tim anh suýt nữa ngừng đập: Cô bé của anh quấn khăn tắm quanh người, ngồi trên thảm sơn móng tay…
Mái tóc dài lượn sóng được cô dùng cái kẹp nhẹ nhàng cố định ở phía sau đầu, vài sợi bướng bỉnh vương trên cái cổ trơn bóng và trên vai cô. Một chiếc khăn tắm màu lam quấn quanh người, hai phần ba quả đào đầy đặn đã lộ ra bên ngoài, hơn nữa chiếc khăn tắm lại khá “thiếu vải”, làm cho khi cô co chân, một hình ảnh mờ ám hiện ra khiến không khí trở nên ám muội.
Nhìn cảnh tượng như vậy, cho dù không say, Phương Khiêm cũng vẫn cảm thấy chuếnh choáng. Cô bé này, rõ ràng là tiểu yêu tinh ông trời phái xuống giày vò anh!
Nhanh chóng cởi giày, Phương Khiêm bước nhẹ nhàng đi đến bên người cô.
Giản Tình không biết là do tác dụng của cồn hay bởi vì đang mê mẩn tô vẽ mà khi Phương Khiêm ngồi xuống trước mặt cô, cô mới ngốc ngếch phát hiện anh vừa nói chuyện điện thoại cùng cô, mà giờ lại đang ở trước mặt cô, sao có thể nhanh như vậy? Chẳng lẽ là cô uống rượu nhiều, xuất hiện ảo giác?
“Sao anh đã về rồi?”
Trong lúc sững sờ, cô chỉ nghe thấy anh dịu dàng nói: “Anh giúp em.”
Sau đó, Phương Khiêm cầm lấy bình nhỏ trong tay Giản Tình, ôm lấy một cái chân của cô, đặt lên đùi mình, rồi cầm chiếc chổi quét, giúp cô sơn móng chân. Có điều khi ánh mắt ngẫu nhiên rơi xuống chỗ giữa hai chân thì động tác trên tay anh lại tạm ngưng một chút.
Giản Tình ngơ ngác nhìn khuôn mặt khôi ngô của anh, sau đó nhanh chóng sa vào động tác thâm tình của anh, tâm trạng ngọt ngào lại như cỏ dại lan tràn.
Một lúc sau, cuối cùng Phương Khiêm cũng tô điểm xong cho bàn chân của cô, anh nâng chân cô lên cẩn thận quan sát, vừa lòng gật gù, ánh mắt lập tức quay sang cô, nhẹ nhàng nói: “Rất đẹp.”
Giản Tình phục hồi tinh thần, mới phát hiện bản thân đang ngồi trước mặt anh với một tư thế cực kỳ mờ ám, hơn nữa quanh thân chỉ quấn độc một cái khăn tắm, cô lập tức nhớ lại cú điện thoại vừa rồi, chính mình đã nói nhớ anh. Liên tiếp hồi tưởng lại, Giản Tình cảm thấy đầu càng thêm choáng váng nóng rực lên.
Chất cồn còn đang quấy phá trong cơ thể, lúc này Giản Tình không còn e lệ như bình thường, đối mặt với anh dũng khí cũng tăng thêm vài phần. Tiếp theo Giản Tình nghe thấy giọng nói mang theo chút khiêu khích của bản thân mình: “Ai đẹp chứ? Sơn móng chân đẹp hay là em đẹp?”
Sự khiêu khích đột ngột của cô quả thật làm cho Phương Khiêm kinh ngạc, có điều cô gái nhỏ tình cờ làm loạn vẫn khiến cho anh rất vừa lòng. Xem ra rượu cũng không có hại cho lắm.
Anh bèn buông chân cô ra, hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, cười đáp, “Em đẹp làm cho anh không thở nổi.”
Phương Khiêm cảm thấy sự tự chủ của mình xem ra là không tệ. Nếu vừa rồi khi bước vào cửa, anh mà thiếu tự chủ thì đã đổ gục ngay lập tức rồi, chắc chắn không thể chờ đến bây giờ. Có điều được nhìn thấy bộ dáng hiếm hoi của cô, Phương Khiêm cảm thấy sự nhẫn nại vừa rồi rất có ý nghĩa.
Tuy rằng anh rất thích bộ dáng như chim nhỏ nép vào người lúc bình thường của Giản Tình, nhưng anh cũng yêu sự chủ động trong giờ khắc này của cô. Đàn ông, quả nhiên là giống loài ưa chuộng sự kích thích thú tính.
Lời khen của Phương Khiêm làm cho nụ cười Giản Tình càng thêm quyến rũ, cô lập tức đứng dậy ngồi lên đùi anh, đôi chân trắng nõn quấn chặt quanh thắt lưng anh, đôi mắt sáng ngập nước nhìn anh chớp chớp: “Nếu đã đẹp như vậy thì anh còn chờ gì nữa.”
Cô gái nhỏ vừa nói ra lời này, người nào đó rốt cuộc cũng hoàn toàn hóa thú.
Kế tiếp, Phương Khiêm yêu cô mãnh liệt dâng trào, làm cho cô gái nhỏ khắc sâu trong lòng: Đàn ông không thể khiêu khích lung tung được!
Toàn bộ buổi chiều, hai người đều ma sát ở các góc phòng, thể lực Phương Khiêm quá tốt làm cho Giản Tình “bội thực”. Bởi vậy đến buổi tối, hai người tùy tiện gọi đồ ăn bên ngoài rồi đi ngủ sớm.
Cho đến ngày hôm sau rời giường, khi Giản Tình nhớ lại hành vi điên cuồng hôm qua của mình, xấu hổ đến ngay cả giường cũng không muốn rời. Cô cuộn mình trong chăn, mặc cho Phương Khiêm dỗ dành như thế nào cũng không thò đầu ra.
Hà