Phúc Hắc Tổng Giám Đốc, Đừng Ăn Ta
Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 134737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/737 lượt.
t gian manh
Edit: Ngân kiwi
Beta: Bi
Giản Tình hơi sửng sốt nhìn Viên Dịch, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô cũng đã suy nghĩ thông suốt đầu đuôi mọi việc, có lẽ việc chọn người chụp áp-phích có liên quan tới Viên quản lý trước mặt, việc này cũng có thể lý giải vì sao Lưu trưởng phòng lại kiếm cớ đi công tác, bởi rõ ràng hắn không muốn đắc tội với Viên quản lý.
Nhưng mà vì sao hắn lại muốn nhúng tay vào việc này? Trong lòng Giản Tình giờ đây tràn ngập nghi vấn.
Vì vậy khi Viên Dịch biết mình trúng tiếng sét ái tình với đối tượng của Phương Khiêm, hắn vốn không nghĩ mình sẽ làm người thứ ba chen vào.
Khi chưa gặp Giản Tình, hắn nghĩ rằng tình cảm trong lòng Phương Khiêm chẳng qua chỉ là nhất thời, một thời gian sau sẽ thấy chán. Nhưng ở lễ Giáng Sinh hôm đó, nhìn thấy Giản Tình xinh đẹp nhẹ nhàng khiêu vũ trong lòng Phương Khiêm, chưa bao giờ hắn có cảm giác ghen tỵ như vậy, giống như một cái bàn đinh, bị người ta dùng búa đập mạnh vào trái tim hắn, làm cho hắn đau đến không thở nổi.
Vì sao mỹ nhân xinh đẹp như vậy mà hắn chỉ có thể đứng một bên trơ mắt nhìn.
Giản Tình im lặng ngồi đó, cho dù câu hỏi của Viên Dịch có ý muốn khiêu khích, gương mặt cô cũng không hề biến sắc mà chỉ khẽ mím môi, cười yếu ớt đáp:
“Tôi nghĩ rằng Viên tổng đã hiểu lầm rồi, sở dĩ quan hệ của chúng tôi được giữ bí mật là do tôi yêu cầu, Phương Khiêm cũng không hoàn toàn đồng ý việc này.”
Viên Dịch kinh ngạc nhíu mày, hắn vốn định đào sâu vào đề tài này, nhưng giờ xem ra chuyện không phải như vậy.
Hắn tò mò hỏi: “Vì sao cô lại không muốn công khai?”
“Tôi nghĩ Viên tổng phải là người rõ nhất mới đúng, thân phận của tôi và anh ấy thật sự khác biệt quá lớn, tôi cũng không hy vọng sẽ có nhiều người biết về chuyện tình cảm của chúng tôi, chỉ cần thật lòng yêu nhau, dù không có ai biết cũng không sao cả.”
Viên Dịch chăm chú nhìn Giản Tình, cảm thấy cô gái bé nhỏ trước mặt rất giống một đấu sĩ anh dũng, giương nanh múa vuốt bảo vệ tình yêu của mình.
“Tôi không có ý gì khác, chỉ là muốn tâm sự với cô.” Cuối cùng Viên Dịch đã đầu hàng. Nếu nói rằng vì hắn gặp cô trước nên trong lòng vẫn còn tính toán thì giờ đây mọi hi vọng đã tiêu tan khi hắn nhìn thấy biểu hiện trên mặt cô. Chỉ một câu hỏi thử của hắn cũng đã đủ chứng minh cô gái trước mặt thật sự rất yêu Phương Khiêm.
Kết quả này làm cho hắn cảm thấy bị châm chọc.
Giản Tình nghĩ rằng nếu cứ tiếp tục nói về chủ đề này sẽ ảnh hưởng đến chuyện tình cảm giữa cô và Phương khiêm, liền chủ động mở miệng trước: “Viên tổng, hôm nay tôi đến đây là muốn thảo luận với anh về chuyện chụp hình cho áp-phích.”
Viên Dịch gật đầu, thay đổi tư thế ngồi thoải mái, hỏi: “Nói như vậy Giản trưởng ban đồng ý chụp hình cho áp-phích.”
Nghe hắn hỏi, Giản Tình cảm thấy buồn cười, “Bưu kiện đã được gửi hết rồi, tôi đồng ý hay không thì có khác gì đâu? Tôi chỉ muốn hỏi Viên tổng một câu, lãnh đạo của công ty không để ý đến suy nghĩ của người khác ư?”
“À… Việc này là ngoài ý muốn, lúc trước bộ phận quan hệ xã hội đang tiến hành chọn người thì nhiếp ảnh gia lại nói anh ấy đã liên hệ được với cô rồi, cho nên tất cả chúng tôi ai cũng nghĩ là cô đã đồng ý, liền lập tức tán thành. Nhìn thái độ hôm nay của Giản trưởng ban, chắc là đã đồng ý chụp hình rồi chứ?” Trong lời giải thích của Viên Dịch có phần muốn xin lỗi.
Nghe lời giải thích thẳng thắn như vậy,Giản Tình vẫn chưa hoàn toàn tin được.
“Chuyện đã như vậy thì dù có thế nào cũng là việc của công ty, tôi sẵn sàng góp chút sức nhỏ.” Nếu chuyện này đã được quyết định, Giản Tình cũng chỉ còn cách ngoan ngoãn chấp nhận, nếu bây giờ mình cự tuyệt, trong mắt Viên Dịch cô sẽ trở thành một tiểu thư kiêu căng.
“Thật vui vì nghe được câu nói này của cô, vậy thì tiếp theo,Vu trưởng phòng sẽ gặp cô để hướng dẫn rõ hơn. Vào ngày chụp hình, tôi sẽ trực tiếp đến xem, hy vọng Giản trưởng ban sẽ hoàn thành xuất sắc.” Viên Dịch đứng lên, rất phong độ giơ tay ra.
“Tôi sẽ cố gắng hết sức!” Giản Tình cũng đứng lên, giơ tay ra nắm lấy bàn tay hắn.
Buông tay ra trong nháy mắt, Viên Dịch có phần cảm thấy mất mát và lúng túng.
“Đúng rồi, Phương phu nhân muốn nhờ tôi nói với cô, nếu ngày nào rảnh, có thể cùng bà uống chén trà không?”
Nghe được ba chữ Phương phu nhân, Giản Tình lập tức cảm thấy mất bình tĩnh, ánh mắt lộ vẻ hoang mang, “Phương phu nhân mời tôi?”
“Đúng vậy, khi nào rảnh, bà muốn mời cô uống chén trà.” Viên Dịch thản nhiên cười, lạnh lùng nhìn cô với ánh mắt sắc bén.
Do dự một chút, cô mới gật đầu đáp: “Được thôi.”
Phương phu nhân muốn hẹn gặp cô, vì sao? Có phải vì đã biết quan hệ giữa cô và Phương Khiêm, muốn ra mặt ngăn cản? Liệu cô có nên đi gặp bà ấy không? Trong khoảnh khắc, Giản Tình không biết nên làm thế nào.
Buổi tối trước khi đi ngủ, Giản Tình do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn kể về việc gặp mặt Viên Dịch tỉ mỉ với Phương Khiêm. Phương Khiêm ôm cô, lẳng lặng nghe cô nói xong, trầm tư một hồi mới nhẹ nhàng hỏi:
“Em có dám đi gặp không?”
Giản Tình khẽ nhíu mày,