Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 134725
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/725 lượt.
về hai nhân vật chính.
Thân hình tròn vo của Lâm Kiều Kiều ngập trong đống hoa, bận bịu tíu tít. Khi nhìn thấy Giản Tình, cô bé cười tươi rói, gạt đống thiệp sang một bên, chạy đến chỗ Giản Tình.
“Chị Tình, đây là đống thiệp của các anh chàng mời chị đi ăn cơm. Chị xem xem, thật kinh khủng! Em liếc sơ qua, thấy không phải ở mấy quán ven đường, mà là nhà hàng cơm Tây cơ đấy. Chỗ này đủ cho chị ăn cả một lầu thức ăn ngon nhé!”
Thức ăn ngon? Giản Tình bị tư duy đơn giản của Tiểu Lâm ảnh hưởng. Đây đâu phải vấn đề trọng điểm!
Vì thế, cả một buổi sáng, bộ phận thị trường rối loạn, lộn xộn hết cả lên. Ngay cả điện thoại công việc cũng trở thành đường dây nóng của tập đoàn Phương thị.
Lúc ăn cơm trưa, Giản Tình bị Tần Tiểu Ý gọi điện hẹn ra ngoài. Lâm Kiều Kiều lấy ăn cơm làm mục tiêu lớn nhất để theo đuổi, đương nhiên là phải bám sát các cô.
Tần Tiểu Ý lái xe tới đón hai người, nhưng lại không đi về hướng quán cơm, mà đến con đường dành riêng cho người đi bộ đẹp nhất thành phố S, rồi mời hai người đang không hiểu gì ra ngoài.
“Chị Tiểu Ý, chúng ta chỉ có thời gian ăn cơm, đâu có thời gian dạo phố.” Lúc Tần Tiểu Ý bảo các cô xuống xe, Tiểu Lâm không nén được than thở.
“Đâu ai bắt em dạo phố. Đi theo chị là được.” Tần Tiểu Ý nháy mắt với hai người, rồi dẫn đầu đi thẳng.
Giản Tình và Tiểu Lâm liếc mắt nhìn nhau, rồi đành bất đắc dĩ đuổi theo, muốn xem rốt cuộc cô định làm gì.
Con đường dành riêng cho người đi bộ của thành phố S rất rộng, lại rắc rối phức tạp do mấy tuyến đường chính và mấy nơi giao nhau của ngã tư tạo thành. Đây đúng là quảng trường náo nhiệt, đông vui nhất thành phố. Tần Tiểu Ý dẫn các cô đi thẳng vào quảng trường mới dừng bước, giơ tay chỉ về phía bên trái, “Hai người xem kìa.”
Giản Tình và Tiểu Lâm nhìn theo ngón tay cô đang chỉ, lập tức ngây ra như phỗng.
Đó là một tấm áp-phích, một tấm áp-phích vô cùng lớn, lớn gấp mấy lần cái áp-phích bên cạnh nó.
Trong áp-phích, một cô gái đứng ở bến xe ngoài trời chờ xe buýt, từng giọt mưa tí tách rơi trên người nhưng cô lại cười vô cùng ngọt ngào. Đơn giản vì bên cạnh cô có một chàng trai cầm chiếc áo gió che mưa cho cả hai người. Họ nhìn nhau cười hạnh phúc, ánh mắt chứa chan tình cảm dịu dàng.
“Cuộc sống tốt đẹp như vậy, là vì có anh bên cạnh.” Câu này tuy rất phổ biến, nhưng qua biểu lộ của hai người trong tấm biển quảng cáo, thì lại trở nên sâu sắc hơn rất nhiều.
Giản Tình nhìn áp-phích, yên lặng ngẩn người. Lúc trước cô cũng có xem qua ảnh, cảm thấy Lý Duy chụp thật sự rất đẹp, nhưng không ngờ rằng khi làm thành tấm áp-phích to này thì hiệu quả lại tuyệt vời đến vậy.
Cảnh tượng nên thơ thế này, ngay cả cô là đương sự cũng thấy cảm động, huống chi người khác.
“Thật đẹp…” Ba người ngơ ngác nhìn áp-phích thật lâu, Tiểu Lâm mới thì thầm nói ra hai chữ này.
Tần Tiểu Ý cười khẽ hai tiếng, “Tiểu Tình, giờ cậu và Phương Khiêm rất nổi tiếng nhé. Ở công ty mình, cả buổi sáng đều nghe người ta bàn luận về áp-phích lần này của Phương thị, nghe nhiều đến mức lỗ tai mình dài cả ra. Có người còn nói áp-phích một số nơi bị người ta bóc hết đi rồi.”
Tiểu Lâm lắc đầu, “Điều này có gì phải ngạc nhiên, văn phòng của chúng em còn bị phủ đầy bởi hoa kia kìa. Chị không nhìn thấy thật đáng tiếc.”
Giản Tình thở dài một tiếng. Hiệu ứng như vậy đúng là làm cho người ta bất ngờ.
“Phương Khiêm có nói gì không?” Tần Tiểu Ý dựa tay lên bả vai Giản Tình, nhướn mày, cười nhạt hỏi.
“Không thấy liên lạc, mình cũng không biết.” Giờ không biết anh đang ở đâu.
“Sự việc trở nên ồn ào thế này, mình rất muốn xem hắn xử lý như thế nào.” Tần Tiểu Ý cười ha hả, lập tức rước lấy ánh nhìn xem thường của Giản Tình.
“Cậu đang cười trên nỗi đau của người khác đấy hả?”
Tần Tiểu Ý vội chối đây đẩy: “Khụ khụ, đâu có, mình chỉ cảm thấy tò mò thôi. Hắn nói muốn diễn kịch cho mẹ hắn nhìn, chắc mẹ hắn xem đến thích mê rồi.”
Vừa nghe thấy Tần Tiểu Ý nhắc tới bác Phương, tâm trạng Giản Tình lại rối bời. Áp-phích cũng chụp xong rồi, chắc bác Phương sẽ nhanh chóng hẹn cô gặp mặt, đến lúc đó, cô đành phải tự nói ra quan hệ giữa mình và Phương Khiêm.
Nếu bác Phương chấp nhận cô, tất nhiên mối quan hệ này sẽ được công khai. Nhưng nếu bà ấy không chấp nhận, thì đó là lúc cô phải biến mất.
Chỉ cần nghĩ đến bác Phương có thể không thích cô, trong lòng Giản Tình lại như bị kim đâm, đau đớn không chịu nổi.
Trong suy nghĩ của Giản Tình, hai người yêu nhau tất nhiên muốn được người nhà đối phương thừa nhận, nhưng gia cảnh nhà cô và Phương Khiêm lại chênh lệch lớn như vậy, sự tự ti khiến cô vô cùng lo lắng cho tương lai của hai người.
Ăn cơm trưa xong, Tần Tiểu Ý đưa hai người về công ty, thừa dịp Giản Tình xuống xe trước, Tiểu Lâm lén lút ghé vào tai Tần Tiểu Ý hỏi: “Chị Tình thoạt nhìn có vẻ hoảng hốt, chị có thấy lo không?”
Tần Tiểu Ý bất ngờ trước sự chu đáo của Lâm Kiều Kiều, nghiêm túc nhìn cô bé: “Em lo lắng cho Giản Tình?”
Lâm Kiều Kiều lắc đầu, thành thật đáp: “Em cảm thấy không cần lo lắng, bởi vì chị Tình đã có Boss