Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 134861
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/861 lượt.
n phụ họa, “Hừ, tiểu nhân!”
Giản Tình hít một hơi thật sâu, không để ý tới ánh mắt mọi người, xoay người đi về phía cầu thang.
Tiểu Lâm đi theo, cười nói: “Chị Tình, bộ dáng kí tên vừa rồi của chị thật tuyệt.”
“Vậy sao? Chị cũng bị một phen đổ mồ hôi lạnh. Em xem tay chị vẫn còn lạnh đây này.” Giản Tình nắm tay Tiểu Lâm, để cô cảm nhận nhiệt độ cơ thể mình.
“Ai da, thật sự rất lạnh!” Tiểu Lâm kêu lên một tiếng, vội vàng xoa xoa tay Giản Tình.
“Tiểu Lâm, em có biết vừa nãy ai nói câu đó không?” Giản Tình thấp giọng hỏi.
Lâm Kiều Kiều lắc đầu, “Chị Tình, chị biết là ai à?”
Giản Tình mím môi, không nói gì.
Chắc chỉ là một cô gái bị ghen tỵ dày vò thôi…
Đêm đó, Giản Tình kể chuyện xảy ra buổi trưa cho Phương Khiêm, nhưng cố tình bỏ đi câu nói không thiện chí kia. Anh nghe đến đoạn kí tên thì mỉm cười vui vẻ, “Em kí thật à?”
Giản Tình cũng cười khẽ, “Đúng thế, họ muốn vậy mà.”
Bộ dáng cô gái nhỏ chớp mắt dịu dàng làm cho Phương Khiêm choáng váng. Bàn tay to chụp tới, dễ dàng ôm cô vào trong lòng, hai tay cũng bắt đầu không an phận cởi nút áo của cô.
Giản Tình thò mặt ra, bảo anh ngừng lại, “Chờ một chút, em muốn hỏi anh cái này.”
Phương Khiêm cắn cắn trên cổ cô, mới thỏa mãn hỏi: “Chuyện gì?”
“Mẹ anh nói muốn gặp em nhưng lại không nói lúc nào, làm em rất hoang mang.”
“Anh chưa nói cho em sao?” Phương Khiêm kinh ngạc nhíu mày, “Dì anh bị bệnh, mẹ anh bay đi thăm dì rồi, trong một khoảng thời gian sẽ không trở về.”
Nghe anh giải thích, Giản Tình trợn to mắt, không nói nên lời.
Chuyện quan trọng như vậy, anh lại không nói cho cô, làm cô lo lắng cả ngày!
Nghĩ đến đây, Giản Tình đột nhiên giãy khỏi vòng ôm của anh, mím môi đứng lên, một lúc sau mới cất tiếng: “Đêm nay em muốn ngủ trong phòng sách, anh đừng tới quấy rầy!”
Trơ mắt nhìn cô gái nhỏ bước vào phòng sách, khóa trái cửa không chút do dự, Phương Khiêm cười khổ nhíu mày. Xem ra cô gái nhỏ đang thật sự tức giận, lần này anh đã đùa quá trớn với cô rồi.
Tình cảm công khai
Edit: meixiang
Beta: Bi
Tin đồn của tập đoàn Phương thị bao giờ cũng náo nhiệt ồn ào, đặc biệt sự xuất hiện của kì áp-phích này làm cảm xúc mọi người đều đạt đến đỉnh điểm.
Từ trước tới nay, trong lòng mọi người chỉ có thể âm thầm ngờ vực vô căn cứ, Phương boss cùng Giản Tình phải chăng thật sự có chuyện gì. Nay loại ngờ vực vô căn cứ này dường như đã được chứng thực, chỉ cần không phải người mắt mù, đều có thể nhìn ra Phương boss đối với Giản Tình không giống mọi người.
Rất nhiều lúc, Giản Tình cảm thấy đây là do Phương Khiêm cố ý sắp đặt, nhưng cô lại nhanh chóng gạt ngay ý nghĩ này ra khỏi đầu. Nếu yêu anh, thì nên toàn tâm toàn ý tin tưởng anh. Có thể cô suy nghĩ như vậy thật ngu ngốc, nhưng tình yêu của anh dành cho cô không hề kém của cô đối với anh, cho nên ở trước mặt anh, cô tình nguyện làm một cô gái ngốc nghếch.
Lúc cùng Phương Khiêm chụp áp-phích, Giản Tình kỳ thực đã âm thầm chuẩn bị tâm lý. Lúc này đây, quan hệ hai người bọn họ chắc chắn rất khó để tiếp tục giấu diếm.
Tuy nói đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thực sự đối mặt với vấn đề, cô vẫn cảm thấy do dự, chần chừ.
“Chị Tình, buổi chiều toàn bộ nhân viên phải họp rồi.” Trưởng phòng không có mặt, Tiểu Lâm lại tìm cơ hội lười biếng, mà nguyên nhân đơn giản là muốn tìm Giản Tình nói chuyện phiếm.
Giản Tình vừa bắt tay vào xử lý mọi chuyện, vừa day day trán: “Ừ, chị có thấy thông báo.” Có thể do tối hôm qua hệ thống sưởi nhiệt độ thấp, sáng nay đi làm cô thấy hơi choáng váng, thân thể không thoải mái.
“Thời gian trôi nhanh quá, chỉ vài ngày nữa là đến Tết âm lịch. Đến Tết rồi thì tâm trạng lại có phần nhạt nhẽo hơn.” Tiểu Lâm bĩu môi, bộ dạng trẻ con với nội dung câu chuyện đang nói không phù hợp chút nào.
“Chẳng phải lúc trước em hò hét muốn mua quần áo mừng năm mới à? Sao đột nhiên lại cảm thấy nhạt nhẽo?” Giản Tình trêu chọc cô bé.
“Đó chỉ là cái cớ để em mua quần áo thôi.”
Giản Tình cười nhợt nhạt, khóe miệng cong lên, “Chị nghĩ đến Tết âm lịch là cái cớ tốt nhất để em ăn thức ăn ngon kia.”
“Đương nhiên rồi, công ty chỉ cho nghỉ năm ngày, em nhất định phải thừa dịp đó ăn nhiều đồ ngon một chút.” Tiểu Lâm thề thốt xong, đột nhiên trừng mắt nhìn Tình, hỏi: “Chị Tình, lễ mừng năm mới chị có về nhà không?”
“Có chứ, chị kết hợp cả thời gian nghỉ đông luôn.”
“Vậy Phương boss làm sao bây giờ, chị để anh ấy ở đây một mình à?” Tiểu Lâm nói nhanh như điện xẹt.
Vấn đề như vậy, lại làm cho Giản Tình phải trầm ngâm suy nghĩ.
Thời gian qua thật mau, chẳng mấy chốc hai người ở chung đã được hai năm. Thời gian hai năm, không dài nhưng cũng không thể coi là ngắn, bởi vì có anh bên cạnh, mỗi một phút một giây cô đều rất quý trọng.
Năm ngoái, lễ mừng năm mới trùng với đợt đi công tác của Phương Khiêm, cô liền kết hợp với nghỉ đông về nhà hẳn hai tuần. Năm nay sức khỏe ba cô không được tốt, cô càng muốn về nhà thêm vài ngày, như vậy tất phải để Phương Khi