Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 134732
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/732 lượt.
. Cô đã bảo mà, Phương tổng đẹp trai đến nỗi trời ghen người giận, so với minh tinh còn rạng rỡ hơn bội phần, nhìn góc độ nào cũng là nhân tài siêu sao sáng chói, không tham gia vào giới nghệ thuật thì thật là đáng tiếc. Bây giờ anh đích thân chụp áp-phích cùng chị Tình có thể coi là cơ hội vô cùng to lớn, nói không chừng từ nay về sau có thể bước trên đường nghệ thuật, ca khúc ca khải hoàn! Đương nhiên sự tưởng tượng này chỉ là sự YY ngầm trong lòng Tiểu Lâm mà thôi.
Tin tức đắt giá như thế này, Tiểu Lâm không thể hưởng thụ một mình, cô vội vàng nhấn số điện thoại Tần Tiểu Ý, thổi phồng khoe khoang, “Chị Tiểu Ý, ở đây em có tin tức mới nhất cực bất ngờ liên quan đến chị Tình và Phương boss, chị có muốn nghe không?”
Tần Tiểu Ý vừa nghe thấy tin tức liên quan đến hai người bọn họ, lập tức hiếu kỳ truy hỏi: “Có việc gì quan trọng, mau mau tấu lên, lần lữa lập tức xử trảm!”
“Ngô hoàng thánh minh, việc là như thế như thế, như vậy như vậy…” Tiểu Lâm đột nhiên đùa giỡn.
“Lâm Tiểu Trư, có điều kiện gì mau nói ra, nếu không quá đáng, chị có thể miễn cưỡng cân nhắc!” Tần Tiểu Ý trở mặt xem thường, trong lòng thầm nghĩ điều kiện của cô bé này chỉ đơn giản là ăn uống mà thôi.
“Vẫn là chị Tiểu Ý hiểu em nhất, nghe nói đường Nam Tứ bên kia mới khai trương nhà hàng cơm Tây, có món bít tết ngon tuyệt vời. Hôm nào chị dẫn em đi tung hoành một bữa nhé.”
“Được rồi, đừng làm như ma đói thế, tối nay chị đưa em đến đó, mau nói việc chính đi!”
“Hê hê, chị Tiểu Ý, em yêu chị như nước sông cuồn cuộn, chảy xiết không ngừng… Khụ… em định nói là, Phương tổng bảo muốn chụp ảnh cùng chị Tình trước mặt mọi người! Bây giờ ở công ty em, trên dưới đều nhốn nháo ầm ĩ cả lên.”
“A a… Bảo hắn keo kiệt mà hắn còn không thừa nhận, lúc này hắn định công khai quan hệ của hai người sao?” Tần Tiểu Ý hiển nhiên rất thích thú với tin này, cô bật cười ngặt nghẽo, “Vậy là có trò hay để xem rồi.”
“Đúng vậy, đúng vậy, em có lịch trình chụp ảnh của Phương boss ở đây, đến lúc đó chị em mình cùng đi xem nhé!”
“Không ngờ Lâm Tiểu Trư em lại cừ như vậy, hôm nay chúng ta đi ăn bít tết, ngày mai lại thưởng em một bữa cơm Pháp hoành tráng!”
Lâm Kiều Kiều nghe thấy được ăn, lập tức tung hô rạng rỡ, “Tạ chủ long ân! Chủ nhân vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế…”
Vì vậy hai người bảo bỏ bê công việc là bỏ bê công việc, bảo xin phép nghỉ là xin phép nghỉ, hẹn nhau cùng đi rình rập cặp nam nữ suốt ngày gian tình kia.
Bởi Phương Khiêm quyết định đích thân đến chụp áp-phích nên ngày đầu tiên chụp ảnh của Giản Tình không thể sơ sài. Sáng sớm, mọi người đã tụ họp đông đủ. Trong khi những người khác vui mừng háo hức thì tâm trạng Giản Tình chỉ có thể dùng hai chữ nặng nề để hình dung. Cô không muốn chụp ảnh với người con trai khác nhưng đổi thành Phương Khiêm thì cô cũng không thể vui nổi.
Từ trước đến giờ, cô luôn cẩn thận từng li từng tí đối với mối quan hệ của hai người. Tuy rằng cô đã chuẩn bị tâm lý công khai mối quan hệ này, nhưng tại nơi đầu sóng ngọn gió như vậy, cô rất mong hai người có thể giảm sự chú ý một chút. Huống hồ bà Phương đã muốn gặp cô, lúc này mà xảy ra điều gì ngoài ý muốn, sự việc có thể sẽ phát triển theo chiều hướng không thể kiểm soát được.
Hơn nữa lời đồn đại về hai người trong công ty đã quá nhiều rồi, anh làm như vậy sẽ chỉ khiến nó càng bùng phát mạnh mẽ mà thôi.
Còn một điều làm cho Giản Tình cảm thấy tủi thân là nếu Phương Khiêm đã muốn làm như vậy thì tại sao lại không cho cô biết trước? Hôm nay ở trường quay nghe thấy quyết định của anh, cô đã rất hoảng sợ.
Nỗi lòng ngổn ngang trăm mối, Giản Tình cảm thấy đau đầu ghê gớm. Cô đã mua rất nhiều đồ ăn nhưng không có tâm trạng nấu nướng, chỉ đun tạm một nồi cháo hoa rồi quay về phòng ngủ.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi hai người yêu nhau tới nay, Giản Tình thấy giận Phương Khiêm.
Phương Khiêm vừa bước vào cửa đã cảm thấy trong nhà lạnh lẽo dị thường, lò sưởi ở đại sảnh không mở, cửa kính thủy tinh hướng ra ban công cũng bị mở tung, gió lạnh theo khe cửa thổi vào làm cho anh rùng mình.
Anh khẽ nhướn mi, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhẹ, chăm chú nhìn vào phòng bếp nhỏ xinh, thấy trên bàn ăn nhẵn bóng chỉ bày một túi đồ ăn và bát cháo, nấc giữ ấm của nồi cơm vẫn sáng đèn.
Cô bé này tức giận rồi sao?
Nghĩ vậy, anh lại nở nụ cười, thấy cửa phòng khép hờ, Phương Khiêm không chút do dự đẩy cửa bước vào. Phòng hơi tối, anh cũng không bật đèn lên, chờ mắt thích nghi với bóng tối mới chậm rãi đi đến bên giường.
Ghé vào bên giường, Phương Khiêm ôm lấy cô gái nhỏ vào trong lồng ngực, cúi đầu gọi nhỏ: “Tình…”
Giản Tình tuy đau đầu nhưng không ngủ được, anh vừa mở cửa cô đã biết nhưng chỉ ngừng thở lắng nghe xem anh làm gì. Cô không ngờ việc đầu tiên anh làm là ôm cô vào lòng, cả bụng tức chất chứa trong lòng hôm nay đã bị vòng tay ôm ấp kia đánh tan thành mây khói.
Cô chỉ có thể xoay người khẽ ừ.
“Giận anh sao?” Tâm trạng Phương Khiêm lúc này rất tốt, được nhìn thấy cô gái nhỏ tức giận cũng là một thể nghiệm đặc biệt. Từ trước đến nay an