Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đánh Cắp Tình Yêu

Đánh Cắp Tình Yêu

Tác giả: Tuyết Mặc

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 134723

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/723 lượt.

ắn ngủi này lại khiến Giản Tình cảm giác như đang tiến hành trận đấu chạy marathon, quá trình vừa dài vừa gian khổ.
Trước đó, chỉ cần là đồng nghiệp cùng tầng khi nhìn thấy cô đều tươi cười chào hỏi, người không biết, nhìn thấy cô sẽ làm như không thấy.
Nhưng giờ không giống vậy, mọi người đều rõ về cô, vì thế mặc kệ có quen biết hay không, chỉ cần thấy mặt cô là họ chăm chú nhìn. Tuy rằng sắc mặt họ có vẻ kính nể, nhưng quá nhiều sự chú ý vẫn làm Giản Tình thấy không tự nhiên.
Bình thường rõ ràng thang máy chen chúc rất đông, đến phiên Giản Tình, đột nhiên mọi người đều nhường cô, thậm chí còn có vài người tình nguyện ra khỏi thang máy, chứ không dám chen chúc cùng cô.
Vậy là một cảnh tượng kì lạ xuất hiện, bên ngoài cửa thang máy rất tấp nập, nhưng bên trong thang máy chỉ có vài người ít ỏi, hơn nữa toàn là đồng nghiệp cùng ngành với Giản Tình.
Tình huống này làm cho đầu Giản Tình đầy mây đen, cũng khiến Tiểu Lâm buông lời trêu chọc: ” Chị Tình, nhờ phúc của chị, tự nhiên không cần phải chen thang máy, hạnh phúc quá đi thôi!”
Giản Tình buồn bực liếc Tiểu Lâm: “Em không mở miệng cũng không người nào nói em câm điếc, có thể im lặng mấy phút được không?”
“Chị Tình, chị làm khó em, chị biết rõ em không có cách nào bình tĩnh lại mà.”
Những đồng nghiệp cùng ngành ở trong thang máy nghe cuộc đối thoại giữa hai người, sắc mặt đều trở nên 囧囧. Nhìn khí chất tao nhã của Giản trưởng phòng, lại nhìn dáng vẻ lưu manh của Lâm Kiều Kiều, trong lòng mọi người đều xúc động không ngớt. Một người là phu nhân tổng giám đốc, một người là cô nàng đàn ông khó lấy chồng. Hai người khác nhau như vậy, làm sao có thể trở thành bạn bè, quả thực là khó tin!!
Bên ngoài tầng một có vẻ yên tĩnh, hơn nữa mùa đông ban đêm thường đến sớm nên mọi người ra cửa lớn đều bước đi vội vàng, nhanh chóng giải tán.
Tiểu Lâm và Giản Tình về khác đường, bèn chia tay nhau ở cửa.
Giản Tình nhìn bầu trời, khẽ thở dài, trong lòng do dự có nên đi đến bãi đỗ xe xem Phương Khiêm ở đâu không, nhưng vừa định xoay người bước đi, liền bị một đám người đứng trên bậc cửa lớn thu hút.
Bên cạnh, một chiếc xe vô cùng quen thuộc với Giản Tình đang đỗ.
Nhìn thấy anh vẫy tay với cô, Giản Tình thấy áy náy, đôi chân không chịu theo khống chế, tự giác đi về phía anh.
Mọi người thật ra đang vây quanh Phương Khiêm, thấy Giản Tình xuất hiện thì đều dạt sang hai bên, khép nép nhìn cô.
Anh cười khẽ, trong ánh mắt loé lên vẻ cưng chiều, vẫy tay bảo cô đến bên cạnh anh. Giản Tình giống như bị thôi miên, ngập chìm trong ánh mắt của mọi người, tim đập như trống, bước đi chậm rãi đến bên anh.
“Sao chậm vậy, anh chờ em lâu rồi, còn làm phiền Tiền trưởng phòng đứng lại đây cùng anh.” Phương Khiêm tự nhiên nắm lấy tay cô, tuy là những lời trách cứ nhưng trong giọng nói ngoại trừ sự cưng chiều thì không tìm ra ý gì khác.
Giản Tình hai má đỏ bừng, cúi đầu khẽ nói “Em xin lỗi.” Sau đó im bặt.
Phương Khiêm khẽ cười, quay sang nói với người bên cạnh: “Tiền trưởng phòng, đây là bạn gái tôi, Giản Tình. Về sau đừng bảo là tôi không giới thiệu chính thức cho mọi người đấy.”
“Phương tổng, anh thật là, sống chung hai năm mà không nói một tiếng, chiều nay ở đại hội anh vừa thông báo, tôi suýt chút nữa bị phát bệnh tim.” Một người ở bên cạnh cười.
Lập tức có ai đó phụ hoạ: “Đúng vậy, tôi cũng sợ hết hồn, lúc trước ông Hồ còn giới thiệu con gái cho Phương tổng, may là buổi gặp mặt không thành, nếu không tôi thật chẳng biết làm sao, ha ha…”
Mấy nhân vật tầm cỡ đứng ở vị trí người người qua lại, thoải mái trò chuyện, tất nhiên là sẽ rước lấy ánh mắt tò mò của mọi người. Mà cảnh bị săm soi nhiều nhất chính là nửa người Giản Tình đang bị Phương Khiêm ôm vào trong ngực. Có hâm mộ, có ghen tị, cũng có tò mò, tất cả đều âm thầm đoán, cô gái này đã dùng biện pháp gì khiến Phương boss yêu say đắm như vậy?
“Đều do tôi, muốn bảo vệ cô ấy nên nên mới giấu diếm mọi người lâu đến thế.”
“Phương tổng, nếu đã công khai, vậy hôm nào tôi được uống rượu đây?” Đột nhiên có người hăng hái hỏi.
Phương Khiêm nhíu mày, mỉm cười, ung dung trả lời: “Tôi cũng rất mong ngày đó sẽ sớm đến.”
“Vậy hãy nắm chặt lấy cô ấy nhé, chúng tôi chờ được uống rượu mừng của anh đấy.”
“Nhất định rồi.” Cuối cùng, Phương Khiêm cười hứa hẹn.
Lên xe, Giản Tình vẫn thẫn thờ nhìn cảnh vật bên ngoài, trầm ngâm không nói. Xe gặp đèn đỏ liền dừng lại, cảm giác tay mình bị bàn tay của anh nắm lấy, Giản Tình quay đầu lại nhìn, tầm mắt cô rơi trên mắt anh.
Anh thở dài một tiếng, hỏi: “Trách anh sao? Vì chưa thương lượng với em đã công khai quan hệ hai người.”
Giản Tình khẽ lắc đầu: “Anh cũng biết, em chưa từng có ý kiến gì với quyết định của anh.”
“Vậy em lo lắng điều gì?” Anh nhướn mày, cười hỏi cô.
“Về quan hệ chúng ta, về tương lai chúng ta, chuyện phải lo lắng có rất nhiều…”
Anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đưa lên miệng hôn, vẻ mặt vô cùng kiên định nói, “Tình, em chỉ cần yêu anh là đủ, tất cả những sự việc khác, hãy giao cho anh xử lí.”