Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 134690
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/690 lượt.
ở phòng con rồi”. Bà nói thêm, “Ba mẹ rất hài lòng với Tiểu Khiêm, có năng lực, có gia thế, tính cách tốt, không hư hỏng, giờ tìm được người như vậy rất khó, con có thể sống chung với nó, ba mẹ cũng yên tâm. Người đàn ông tốt thế này, con phải nắm cho chắc mới được”.
Nghe mẹ dặn dò, Giản Tình chỉ cười cười rồi gật đầu.
“Chuyện của các con, Tiểu Khiêm không nói lúc nào lo liệu à? Con gặp gia đình nó chưa? Có ở chung không?”. Mẹ Giản Tình cẩn thận dò hỏi về người nhà Phương Khiêm.
Nghĩ đến mẹ Phương Khiêm chẳng thấy mặt bao giờ, tâm trạng Giản Tình lại nặng trĩu, cô lắc đầu, nói: “Con chưa gặp người nhà anh ấy nên không rõ lắm”.
“Các con quen nhau lâu như vậy, hơn nữa còn ở trong cùng một thành phố, sao lại chưa gặp bao giờ?”. Mẹ Giản Tình nghi hoặc, nhìn Phương Khiêm có vẻ rất muốn cưới Tiểu Tình, nhưng vì sao lại không đưa nó về nhà?
Giản Tình nào dám nói cho mẹ trước kia đều là do cô yêu cầu giấu diếm quan hệ, mới dẫn đến việc Phương Khiêm cũng lừa gạt người nhà anh ấy. Giờ quan hệ được công khai, rất nhiều phiền toái cũng dồn đến, trong đó bao gồm cả việc ra mắt gia đình anh.
Bởi không dám nói thật, Giản Tình chỉ có thể thuận miệng bịa vài lí do, “Hầu hết thời gian người nhà anh ấy đều ở nước ngoài, cho nên con mới chưa gặp được”.
Mẹ Giản Tình nửa tin nửa ngờ, “Bất kể thế nào, sang năm con cũng phải tìm cơ hội mà ra mắt họ, đừng để người ta nói mình không lễ phép”.
“Con biết rồi”.
Hai người đi xuống lầu, nhìn thấy hai người đàn ông vừa ăn lạc vừa nhâm nhi nước trà, trò chuyện rất sôi nổi.
Lúc lên lầu, Giản Tình hỏi Phương Khiêm nói gì với ba cô mà vui vẻ vậy, Phương Khiêm chỉ lắc đầu cười, anh nói đó là bí mật giữa đàn ông với nhau.
“Làm gì có bí mật gì, chắc chắn anh lại lấy lòng ba rồi”. Giản Tình giận dỗi lườm anh.
“Rất thông minh.” Phương Khiêm cười khen ngợi.
Vì đã quay về phòng của Giản Tình nên động tác của Phương Khiêm trở nên không kiêng nể gì. Anh không chỉ tìm đến môi cô đặt lên đó một nụ hôn nồng nhiệt, mà đôi tay còn ranh mãnh tiến vào trong lớp quần áo của cô.
Nông thôn bình thường không có điều hòa, cho dù đóng cửa sổ, trong phòng vẫn thấy lạnh. Tay Phương Khiêm hơi buốt, vừa thò vào, Giản Tình đã kêu toáng lên.
“Lạnh quá, anh mau bỏ ra”. Giản Tình vừa nói vừa giãy dụa kịch liệt.
Phương Khiêm bình thường luôn yêu chiều cô, lúc này đột nhiên lại rất sắt đá, tay cứ thế thò vào, không thèm bỏ ra.
Giản Tình chỉ cảm thấy trời đất nghiêng ngả, sau đó cả người đã bị anh đè lên giường, tiếp theo cô nghe được giọng nói trầm trầm như có độc của anh vang lên bên tai, “Anh nhớ em muốn chết”.
Giản Tình thừ người ra, không giãy dụa nữa mà nâng tay vòng qua cổ của anh, ngọt ngào nói: “Em cũng nhớ anh”.
Trong chớp mắt, hai người đều rơi vào biển tình, chỉ có thể dùng những nụ hôn, những cái vuốt ve để an ủi lẫn nhau, nhưng quần áo vừa cởi hết, hai người mới ý thức được một việc rất quan trọng.
Giản Tình lỏn lẻn nói, “Không… Không có mũ”.
Phương Khiêm ảo não rủa một tiếng, “Chết tiệt”.
Không làm, nhưng hai người xa nhau mấy ngày, đương nhiên muốn thân mật với nhau. Làm, không có mũ sẽ làm bẩn giường chiếu, lúc thu dọn thì xấu hổ lắm.
“Gần đây có bán không?”. Phương Khiêm chưa từ bỏ ý định, bèn hỏi.
Giản Tình cười lớn, “Người nơi này không hay dùng cái đó, hiệu thuốc trên thị trấn mới có”.
Nhìn tiểu huynh đệ phía dưới đang hưng phấn, Phương Khiêm thất bại hít một hơi, xem ra chỉ có thể nhịn vào.
Giản Tình thấy anh khó chịu như vậy, tròn mắt nhìn, đỏ mặt đề nghị, “Nếu không, chúng ta vào phòng tắm”. Lầu hai cũng có phòng tắm, làm xong tiện đà thủ tiêu chứng cứ phạm tội.
Phương Khiêm nhíu mày, cười khen: “Quả nhiên là thông minh.”
Giản Tình bị anh khen làm cho 囧 囧, đẩy anh ra, “Anh vào trước đi, em lấy quần áo rồi vào sau”.
Nghe cô nói vậy, Phương Khiêm chỉ muốn phì cười. Chỉ quan hệ chút thôi mà cũng làm như công tác bí mật. Nhưng nhìn bộ dáng căng thẳng của cô, thật sự là đáng yêu không chịu được.
Ngày hôm sau Giản Tình vừa tỉnh dậy đã phát hiện bên cạnh không một bóng người. Cô vội ra khỏi giường, chải đầu rửa mặt rồi xuống nhà tìm người. Kết quả là tìm một vòng cũng không thấy Phương Khiêm. Quay lại thấy mẹ ở phòng bếp, cô bèn hỏi: “Mẹ, Phương Khiêm đâu?”
Mẹ Giản Tình đang chuẩn bị bữa sáng, “Đi với ba con ra ngoài rồi, nói là muốn ra xem ruộng”.
Biết được anh đi đâu, Giản Tình không sốt ruột đi tìm nữa, bèn xắn tay vào giúp mẹ.
“Buổi sáng mẹ gặp dì Lưu của con, nghe bà ấy nói ngày mai Diệu Ngọc sẽ sang đây”. Mẹ Giản Tình nhớ tới việc này, bèn kể lại cho con gái.
“Con tưởng Diệu Ngọc lên thành phố, mới có hai, ba ngày mà sao đã quay lại?”.
“Mẹ cũng hỏi dì Lưu như vậy, bà ấy nói thật ra Diệu Ngọc không quay về thành phố, mà đến vùng gần đây du lịch. Nó nghe nói bạn trai con đến thì nhất quyết muốn về xem”.
Nghe thấy Diệu Ngọc muốn tới gặp Phương Khiêm, Giản Tình có vẻ không vui, “Có gì hay ho đâu, sao tò mò vậy?”.
Mẹ Giản Tình đắc ý nói: “Người đàn ông ưu tú thế này, việc gì phải sợ ai nhìn thấy!”