The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đánh Cắp Tình Yêu

Đánh Cắp Tình Yêu

Tác giả: Tuyết Mặc

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 134691

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/691 lượt.




Boss thực hiền hoà
Edit: Bi
Đêm đầu năm của nhà họ Giản vô cùng náo nhiệt. Lúc ăn tối, mẹ Giản Tình bày biện một bàn thức ăn thật lớn, thịnh soạn hơn rất nhiều so với bữa tất niên đêm giao thừa. Cả nhà tụ họp ăn cơm cùng nhau, không khí cực kỳ sôi nổi, vui vẻ.
Trong bữa cơm, mẹ Giản Tình luôn tay gắp thức ăn cho Phương Khiêm, lời nói đầy trìu mến. Bà rất hài lòng với chàng rể tương lai xuất sắc này, chỉ mong có thể gả con gái ngay đi trong ngày mai.
Từ đầu đến cuối, nụ cười lúc nào cũng thường trực trên khuôn mặt Phương Khiêm. Anh không từ chối trước các hành động nhiệt tình của người nhà Giản Tình, thậm chí còn có vẻ thích thú. Tuy rằng ngôn ngữ không thông, nhưng việc này không ngăn trở mọi người giao tiếp với nhau. Mẹ Giản Tình dùng ngôn ngữ địa phương, ngôn ngữ phổ thông kèm thêm cả động tác tay cùng một lúc, làm Phương Khiêm cố gắng suy đoán xem bà muốn nói gì. Hai người cứ “ông nói gà, bà nói vịt”, làm vẻ mặt của Giản Tình ở bên cạnh 囧 囧.
Phương Khiêm nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của Giản Tình, vẻ mặt nhàn nhã, Giản Tình ở một bên nhìn, trong lòng lại dần dần cảm thấy tủi thân. Nhiều ngày không gặp như vậy, hôm nay đến đây, cả một buổi tối nói chuyện với những người anh không quen, giờ ở nơi không người, bộ dáng anh vẫn dửng dưng. Chẳng lẽ anh không hề nhớ cô, không muốn ôm cô vào lòng hay sao?
“Không khí nơi này trong lành hơn ở thành phố nhiều”. Hai người lẳng lặng đi một lúc lâu, anh mới mở miệng phá vỡ sự im lặng.
Giản Tình đang ấm ức trong lòng, nghe anh nói cũng chỉ thuận miệng “ừ” một tiếng, không nói gì thêm.
Phương Khiêm nhìn cô gái nhỏ mím môi hờn dỗi, ruột gan giống như bị mèo cào, rất khó chịu. Anh lập tức dang tay, ôm cô vào trong lòng, ghé vào tai cô, hỏi: “Sao vậy, mất hứng à?”
Nép vào vòng ôm quen thuộc, nghe thấy tiếng thở quen thuộc, cảm nhận hơi ấm quen thuộc, sự hờn giận trong lòng Giản Tình lập tức biến mất. Cảm giác nhung nhớ lâu ngày đè nén, ở khoảnh khắc được anh nhẹ nhàng ôm vào trong lòng, cô đã thấy thật thỏa mãn.
Hai người tuy rằng đều nhớ nhau đến phát điên, nhưng đứng ở con đường nhỏ thỉnh thoảng có người qua lại cũng không thể quá mức thân thiết, bèn đi một vòng rồi quay về.
Đến cửa nhà, cô nhìn thấy mấy thanh niên vây quanh chiếc Cayenne[1'> của Phương Khiêm, xì xào không ngừng, trong đó giọng nói to nhất là của Giản Diệp.
Nhìn thấy hai người trở về, Giản Diệp vác khuôn mặt tươi cười đến trước mặt bọn họ, ngọt ngào cất tiếng: “Anh, chị, hai người đã về”.
“Mọi người xúm vào đây làm gì vậy?”. Giản Tình tò mò hỏi.
“Họ đến xem xe của anh, muốn ngồi vào thử xem thế nào”. Giản Diệp cười hề hề, vừa rồi cậu huênh hoang mình có thể mượn được chìa khóa xe, giờ đối mặt với anh rể đầy khí thế, cậu lại cảm thấy muốn rút lui.
Phương Khiêm nhìn mấy cậu nhóc trẻ tuổi, khóe miệng cong lên, thò tay lấy chìa khóa xe ném sang cho Giản Diệp, “Biết lái xe không? Xe này chạy tốt lắm”.
Giản Diệp đón lấy chiếc chìa khóa, trợn tròn mắt, lắp bắp hỏi: “Em… em có thể lái thật sao?”.
Phương Khiêm nhíu mày, cười đáp: “Đương nhiên.”
Hai từ ngắn gọn, đơn giản này lại khiến cho số lượng người hâm mộ Phương Khiêm tăng thêm vài phần. Nhìn bộ dáng cảm động của Giản Diệp giống như muốn bổ nhào vào anh ôm lấy ôm để.
Giản Tình nhìn Phương Khiêm hào phóng giao chìa khóa cho Giản Diệp, bèn hỏi: “Tiểu Diệp, em biết lái xe à?”
Giản Diệp sợ Phương Khiêm đổi ý, vội vàng đáp: “Đương nhiên rồi, học kỳ này em đã ghi danh học lái xe.” Chỉ có điều chưa lấy được bằng lái thôi.
Sau đó, mấy cậu nhóc reo hò leo lên xe, chiếc Cayenne dưới tay lái non choẹt của Giản Diệp chậm rãi biến mất trong màn đêm.
Giản Tình nhìn chiếc xe dần dần đi khuất, rồi quay sang nhìn Phương Khiêm, trách móc, “Anh rộng rãi quá rồi”.
Phương Khiêm nhìn cô, nghiêm trang nói: “Có thể lấy lòng cậu em vợ tương lai, cho dù nó muốn anh cho nó chiếc xe ấy cũng không thành vấn đề.”
Cụm từ “cậu em vợ” làm cho Giản Tình đỏ bừng mặt. Gọi Giản Diệp là cậu em vợ, chẳng phải anh đang gián tiếp gọi cô là bà xã sao?
Lúc về nhà, ba và mẹ đang ngồi xem TV. Mẹ Giản Tình thấy hai người quay về, liền đứng lên cười, nói: “Tiểu Khiêm hôm nay lái xe đường dài, lại ngồi nói chuyện với mọi người cả buổi tối rồi, chắc cháu mệt lắm, đi nghỉ sớm đi”.
Cả một buổi tối Giản Tình đảm đương vai trò phiên dịch nên đã thành thói quen, nghe mẹ nói xong cô bèn dùng tiếng phổ thông giải thích lại cho Phương Khiêm.
Phương Khiêm lắc đầu, “Không sao, anh ngồi lại hầu chuyện hai cô chú một lúc đã”.
Giản Tình chợt nghĩ tới đêm nay Phương Khiêm ngủ ở đâu, cô ngượng ngùng hỏi mẹ, “Mẹ, anh ấy ngủ ở đâu?”.
Mẹ Giản Tình nửa cười nửa không nhìn con gái, “Giường em trai con có chăn mới, con theo mẹ lên đó lấy”.
Đi lên theo mẹ, hai má Giản Tình đỏ ửng như quả cà chua, mẹ Giản Tình cũng nhận ra cô đang xấu hổ, bèn cười: “Quen nhau đã hai năm, chắc các con đã ở cùng nhau rồi chứ?”.
Giản Tình gật đầu, không nói gì.
“Vậy mà còn hỏi nó ngủ ở đâu, đương nhiên là