Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 134693
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/693 lượt.
ều đã có gia đình, con làm sao có thể cùng người như vậy được”.
Giản Tình bị mẹ làm cho hồ đồ, nghe mẹ nói xong khẳng định là mẹ đã hiểu lầm. “Mẹ… ông chủ của con còn rất trẻ, mới hơn 30, cũng chưa kết hôn, mẹ đừng nóng…”.
Mẹ Giản Tình nhất chợt hốt hoảng, lập tức quyết định tìm chồng rồi cùng nhau thẩm vấn đứa con gái từ trước đến giờ vẫn ngoan ngoãn này.
Vừa nghe đến chuyện vợ muốn thẩm vấn con gái, ba Giản Tình lập tức bỏ mọi việc sang một bên, đến sofa ngồi xuống, thể hiện là người chủ gia đình uy nghi. Giản Diệp ôm đĩa hạt dưa, chuyển sang ngồi bên chiếc ghế nhỏ, cứ răng rắc cắn hạt dưa không ngừng.
Giản Tình ngồi ở sofa đối diện với ba và mẹ, suy nghĩ cứ quay vòng mãi, giống như bị thủy triều đưa đẩy. Đoán chừng hai người đã sớm muốn hỏi tình hình của cô nhưng lại sợ cô nghĩ rằng hai ông bà đang thúc giục nên mới giả như thoải mái không thèm để ý đến. Một khi chính cô tự nhắc tới, họ như được thỏa ý nguyện, cùng nhau thẩm vấn cô, coi như là thuận theo chiều gió.
Quả nhiên gừng càng già càng cay.
“Nói đi, hai đứa ở cùng nhau đã bao lâu?” Xem ra mẹ vẫn có uy quyền hơn, khi thấy cô đưa tay cầm chiếc khăn lau bàn thì liền mở miệng chất vấn.
“Hai năm ạ.” Giản Tình ngoan ngoãn trả lời.
Giản Tình nghe mẹ nói như thế, không khỏi 囧 囧. Cô thầm nghĩ căn bản là không cùng đẳng cấp. Riêng ở tổng công ty đã có mấy ngàn người, không kể đến các chi nhánh trải dài khắp cả nước. Nhưng cô không muốn nói nhiều, tránh làm người nhà giật mình, cuối cùng gật đầu đáp: “So với công ty của chồng Diệu Ngọc cũng lớn hơn một chút”.
Ba Giản Tình thấy vấn đề mà vợ hỏi càng ngày càng thái quá, liền hắng giọng, trầm trầm nói: “Nếu điều kiện tốt, mà con cũng thấy thích hợp thì nhân mấy ngày nghỉ, tìm thời gian bảo cậu ta đến nhà chơi đi”.
Giản Tình thấy ba mẹ không có nhiều ý kiến đối với chuyện tình cảm của mình, tảng đá trong lòng rớt xuống, tâm trạng cũng vì thế mà tốt lên.
“Kỳ thật lần này con cũng muốn dẫn anh ấy về, nhưng sợ làm cho ba mẹ kinh ngạc. Chẳng phải mẹ luôn miệng bảo con là lần này sao mua nhiều đồ thế, thật ra phần lớn đều là anh ấy chuẩn bị”.
Mẹ Giản Tình nghĩ con gái mang về bao nhiêu thứ như thế, hoá ra đều là con rể tương lai biếu, lập tức cảm tình đối với con rể chưa thấy mặt này lại tăng thêm vài phần.
Mấy ngày nay không găp Phương Khiêm, Giản Tình rất nhớ anh. Ăn cơm trưa xong, cô liền nhanh chóng về phòng gọi điện thoại, nói cho anh nghe tin tức tốt, cũng nhắn với anh rằng hai ông bà muốn gặp anh.
Phương Khiêm nghe xong tin tức này tất nhiên là rất vui mừng, bèn trêu cô qua điện thoại: “Rất nhiều chuyện không hề khó khăn như em nghĩ, đừng luôn gây áp lực cho mình”.
Giản Tình ghé vào trên giường, nhẹ nhàng nói: “Trong trí nhớ của em, ba mẹ không phải là người hay cười hay nói, có lẽ vài năm gần đây cuộc sống tốt lên nên tính cách mới trở nên thoải mái như thế”.
“Có phải là anh nên lập tức khởi hành đến nhà em không?” Phương Khiêm cười hỏi cô.
“Ngày mai là 30 rồi, đêm giao thừa anh nên ở cùng người nhà, qua năm rồi anh đến nhà em cũng được”.
Phương Khiêm ở đầu dây bên kia bỗng lặng thinh rồi mới chậm rãi nói: “Tình, anh đã từng nói là em rất chu đáo bao giờ chưa?”.
Tuy rằng hai người cách nhau một đường dây điện thoại, nhưng lần đầu tiên được anh trực tiếp khen ngợi, Giản Tình vẫn đỏ mặt, chu chu miệng, làm nũng đáp: “Em vốn chu đáo mà”.
Nghe ngữ khí nhẹ nhàng của cô, lại tiện nhớ đến bộ dáng xinh đẹp của cô, trong lòng Phương Khiêm lập tức mềm mại như nước: “Tình, anh rất muốn lập tức ôm em một cái”.
Ngày nghỉ đối với Phương Khiêm mà nói còn vất vả hơn bình thường, luôn đi xã giao không xong, luôn đón tiếp không xong, luôn thu lễ không xong, mỗi lần xã giao về nhà đều say khướt. Giản Tình không ở bên cạnh, tòa nhà Phương gia lớn nên rất trống trải. Phương Khiêm được Giản Tình nuông chiều như thế, bất giác lại cảm thấy mình thật cô đơn, nỗi nhớ Giản Tình trong lòng lại càng trở nên sâu sắc.
Kỳ thật, anh muốn nói với cô gái bé nhỏ của anh rằng, Phương gia không coi trọng năm mới như lễ Noel. Thật ra, anh có ở nhà lúc giao thừa hay không cũng không quan trọng, nhưng cô gái bé nhỏ này thay anh suy nghĩ như vậy, anh cũng không muốn phụ tâm ý của cô.
Tất niên đối với sinh hoạt ở nông thôn quả thật có ý nghĩa khác thường. Trong cuộc sống bình thường, mọi người vì mưu sinh mà đi đây đi đó, người thân tuy rằng không ít, nhưng bình thường bận rộn các việc nhà nông, nên chỉ có thể đến những ngày này mới rảnh đi thăm viếng lẫn nhau.
Đêm 30, Giản Tình cùng người nhà ăn cơm tất niên xong, liền ngồi trước TV xem chương trình đón mừng năm mới, điện thoại vang lên không ngừng, đều là mọi người gọi điện đến chúc Tết, bởi vậy mẹ cô cả buổi tối đều giữ lấy điện thoại không rời.
Quê nhà Giản Tình có tập tục đợi đến 12h đêm, cúng thần linh, đốt pháo tượng trưng cho một năm mới hưng thịnh, phát đạt. Giản Tình ăn tiệc tất niên cùng người nhà, nhưng kỳ thật trong lòng rất sốt ruột. Cả buổi tối