XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Chu Ngọc

Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015

Lượt xem: 1344016

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4016 lượt.

hảy sang lĩnh vực buôn bán vũ khí, hay là buôn bán ma túy? Ly Tâm không biết ý đồ của anh ta nhưng cô đoán Tề Mặc sẽ không nhận lời.
“Được”. Ly Tâm vừa nghĩ Tề Mặc không nhận lời, cô liền nghe thấy hắn thốt ra một từ đầy dứt khoát, khiến Ly Tâm như bị đánh mạnh vào đầu, Tề Mặc đồng ý rồi?
Tuấn Kỷ ngồi ở phía đối diện bắt gặp vẻ mặt không thể tin nổi của Ly Tâm, anh ta bất giác mỉm cười: “Hắc bạch đạo không thể hợp tác là quy tắc ở bên Âu Mỹ, chỗ chúng tôi không có quy tắc này. Hơn nữa, Phương gia chúng tôi cũng không phải bạch đạo thuần túy, chúng tôi thuộc về màu xám”.
Phương gia nghề gì cũng làm, từ đen đến trắng, người của họ làm ăn tạp nham, tùy thuộc và khu vực, hoàn cảnh hay tư tưởng sẽ quy thành đen hay trắng. Chính vì vậy, Tề Mặc mới sảng khoái nhận lời.
Nghe Tuấn Kỷ giải thích, Ly Tâm hơi gật đầu. Cô nhạy cảm ngửi thấy mùi tức giận toát ra từ Tề Mặc, mà sự tức giận này nhằm vào cô. Ly Tâm bất giác chớp mắt, cô chọc giận người ngồi ở đằng trước từ lúc nào?
Tuấn Kỷ gật đầu nói: “Được, chúng ta đã bắt tay hợp tác thì vấn đề về mượn đường chúng tôi sẽ giải quyết cho Tề lão đại. Có điều, tôi có một việc khác cần sự giúp đỡ của các anh”. Tuấn Kỷ cũng không khách sáo, anh ta biết người ngồi ở phía đối diện nói một là một hai là hai, một câu nói và một lời hứa còn quan trọng hơn ông trời, hoàn toàn khác với những nhân vật tầm thường, vì vậy anh ta đề xuất thẳng thừng.
Thấy Tuấn Kỷ thể hiện thành ý, Tề Mặc liền gật đầu: “Nói đi”.
Tuấn Kỷ trầm mặc một vài giây rồi cất giọng trầm trầm: “Tề lão đại biết chúng tôi buôn bán dầu lửa. Gần đây chúng tôi nhận được tin, người của chúng tôi ở Thái Bình Dương đã khám phá một loại Algae có khả năng luyện thành dầu mỏ, công năng của nó còn khả quan hơn dầu mỏ. Nhưng Thái Bình Dương không phải là địa bàn của chúng tôi, Lam Bang cũng thò một chân vào, cản trở kế hoạch của chúng tôi, hơn nữa chúng đã bắt đầu hành động. Tôi cần sự giúp đỡ của anh để xác nhận thông tin này là thật hay giả”.
(Algae: Một loài sinh vật có khả năng sản sinh năng lượng)
Tuấn Kỷ biết rõ Tề Mặc không dính dáng đến lĩnh vực dầu mỏ, vì vậy anh ta mới không kiêng dè tiết lộ cho hắn biết, mỗi bên đều có sở trường riêng, không ai động chạm đến ai.
Tề Mặc ngẫm nghĩ trong giây lát rồi gật đầu. Thái Bình Dương là nơi Tề Gia và Lam Bang ở thế cân bằng lực lượng, hắn vốn không có ý định sớm giao đấu với Lam Bang ở đó, nhưng Phương gia đã đưa ra đề nghị thì hắn không từ chối, dù sao sớm muộn cũng phải giải quyết nên khỏi suy nghĩ nhiều.
Tuấn Kỷ liền mở miệng: “Tốt quá, tối nay mọi người hãy nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai chúng ta xuất phát đi Thái Bình Dương, tôi muốn tận mắt thấy, Tề lão đại nghĩ sao?”
Algae không có tác dụng đối với Tề Mặc, nhưng lại vô cùng quan trọng đối với một nhà buôn dầu mỏ như Phương gia, Tuấn Kỷ đích thân đi xác nhận không phải là chuyện đáng ngạc nhiên. Có điều Tuấn Kỷ nói đích thân đi, vậy thì Tề Mặc chắc chắn cũng phải đi cùng. Xét về thân phận và địa vị, Tuấn Kỷ sẽ là chủ nhân của Phương gia trong tương lai, Tề Mặc không thể không cho anh ta thể diện.
Phương Hình góp lời: “Thế lực của Lam Bang ở Nga, Trung Quốc và khu vực Châu Á, Phương gia chúng tôi có thể đối phó, không cần Tề lão đại bận tâm”.
Phương Hình đã nói đến mức này, là một sự nhượng bộ ngoài sức tưởng tượng của Tề Mặc, đồng nghĩa với việc hắn không thể từ chối đi cùng hay nói cách khác là đi theo bảo vệ Tuấn Kỷ, vì vậy hắn lên tiếng: “Được, ngày mai tôi sẽ đi”. Nói xong Tề Mặc đứng dậy gật đầu chào Phương Hình rồi đi ra ngoài.
Ly Tâm liền đi theo Tề Mặc. Tuấn Kỷ dõi theo bóng lưng Ly Tâm, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười, sau này anh ta sẽ có nhiều cơ hội và thời gian tiếp xúc với Ly Tâm, anh ta không tin không chiếm được cô.
“Con đừng quên nặng nhẹ”. Phương Hình cau mày khi thấy Tuấn Kỷ không rời mắt khỏi Ly Tâm.
Tuấn Kỷ nở nụ cười tà khí: “Con biết giữ chừng mực, công là công, tư là tư, con hiểu mà”. Phương Hình gật đầu rồi đứng dậy đi ra ngoài tiễn đám Tề Mặc. Người con trai này của ông ta mà không biết phân biệt công tư, không biết nặng nhẹ thì ông ta đã không giao nhiều chuyện quan trọng cho Tuấn Kỷ xử lý.
—————————–
Theo Tề Mặc lên chiếc Cadillac, Ly Tâm thấy toàn thân Tề Mặc toát ra vẻ âm trầm đáng sợ, dù hắn không thể hiện ra bên ngoài nhưng ánh mắt sắc bén của hắn khi nhìn cô và sự tức giận ngày càng đậm đặc khiến cô không khỏi nổi da gà. Ly Tâm so vai rụt cổ, đưa ánh mắt cầu cứu qua đám Hồng Ưng, không hiểu tại sao Tề Mặc lại phẫn nộ như vậy?
Đám Hồng Ưng giả bộ không nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của Ly Tâm, bây giờ lão đại đang có điềm báo trước một cơn lôi đình thịnh nộ, bọn họ không muốn dây vào để rồi trở thành tro bụi.
Ly Tâm thận trọng ngồi xuống bên cạnh Tề Mặc, chuyện nhỏ như vậy có đáng để hắn tức giận hay không? Cô chỉ là giả vờ bị thương nặng kéo dài thời gian thôi mà, đâu quá đáng đến nỗi khiến hắn giận dữ? Cô còn nói giúp hắn nữa, đúng là khó hiểu quá.
Khi xe dừng lại, Ly Tâm còn chưa kịp nhìn nơi đến là khách sạn hay biệt thự đã bị