Tác giả: Chu Ngọc
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1344017
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4017 lượt.
Hình nhíu mày nháy mắt với Tuấn Kỷ. Phương gia của ông ta tuy không phải là gia tộc nhỏ nhưng không thấm vào đâu so với gia tộc có bề dày lịch sử cả trăm năm như Tề Gia. Tuấn Kỷ đúng là ăn gan báo mới dám công khai yêu cầu lấy người của vị lão đại máu lạnh tàn nhẫn này.
Tề Mặc toàn thân sát khí đằng đằng, hắn cất giọng trầm trầm: “Tôi cho Phương công tử một cơ hội nữa”.
Tuấn Kỷ không bận tâm đến ánh mắt cảnh cáo của Phương Hình, nếu Tề Mặc dám động thủ trên địa bàn của anh ta, người chịu thiệt chắc chắn không phải là Phương gia. Hơn nữa anh ta biết nếu Tề Mặc làm việc hồ đồ, hắn không thể đạt đến vị trí của ngày hôm nay, vì vậy anh ta im lặng nhìn Tề Mặc mà không chịu nhượng bộ.
“Nếu đã như vậy thì không còn gì để bàn. Người của tôi, không bao giờ có thể dùng lợi ích để suy xét giá trị của họ”.
Tề Mặc vẫn giữ nguyên bộ mặt lạnh lùng, hắn đứng dậy kéo tay Ly Tâm đi ra ngoài. Nếu không phải Lam Bang vận chuyển một thứ quý giá, tương đối quan trọng với Tề Gia tới ranh giới giữa Trung Quốc và Nga, hắn sẽ không cần đến Phương gia mượn đường. Tề Gia và Phương gia từ trước đến nay không có quan hệ qua lại, nhưng hắn tin một khi lợi ích lớn hơn nguy hại, không ai sẽ từ chối. Có điều Phương gia dám yêu cầu hắn giao Ly Tâm, vậy thì không còn gì để nói. Dù không mượn được con đường này, Tề Gia gặp phiền phức hơn trong việc đối phó Lam Bang nhưng không cũng không đến mức hắn không thể đối phó nổi.
Tuấn Kỷ thấy Tề Mặc tỏ thái độ dứt khoát không hề do dự, anh ta đồng thời đứng bật dậy. Anh ta không ngờ Tề Mặc từ bỏ lợi ích lớn như vậy, không ngờ Tề Mặc kiên quyết chặn đứng mọi con đường, khiến hai bên không còn cơ hội thương lượng.
Thấy Tề Mặc từ chối một cách dứt khoát, Ly Tâm thở phào nhẹ nhõm. Cô không phải là vật trao đổi lợi ích của ai đó, mặc dù hình như điều kiện trao đổi hoàn toàn có lợi cho cô nhưng Ly Tâm tự đáy lòng không hy vọng Tề Mặc trao đổi cô với Phương gia.
Ly Tâm cười híp mắt kéo tay Tề Mặc về chỗ ngồi, sau đó cô quay sang nói với Phương Hình và Tuấn Kỷ lúc này đều đứng dậy: “Nếu tin tức của tôi không sai, Lam Bang hiện cũng đang có xích mích với quý vị”.
Ly Tâm không phải ngốc nghếch, nghe nội dung cuộc nói chuyện của mấy người đàn ông cô có thể đoán ra Tề Mặc và Lam Bang đã chính thức khai chiến, việc mượn đường chắc chắn có liên quan đến Lam Bang. Một khi cô đã đi theo Tề Mặc thì tự nhiên cô sẽ giúp hắn, nhưng trở mặt với Phương gia không phải là phương án hay, do đó cô mới quyết định lôi Tuấn Kỷ xuống bùn, lật lại tư thế đàm phán.
Tề Mặc hơi nhíu mày, lập tức dừng bước, hắn đảo mắt qua Ly Tâm, nộ khí ngút trời từ đáy mắt hắn đã giảm đi đôi chút. Sau đó Tề Mặc lạnh lùng nhìn Phương Hình và Tuấn Kỷ ở phía đối diện, thông tin Ly Tâm vừa nói hắn chưa từng nghe qua.
Thích
Phương Hình liền mở miệng: “Tề lão đại, mời ngồi, có chuyện gì chúng ta từ từ thương lượng, lời nói của con trai tôi anh đừng coi là thật”.
Thấy Ly Tâm kéo tay Tề Mặc, đáy mắt Tuấn Kỷ lóe một tia khó hiểu, nếu anh ta nhớ không nhầm, giang hồ đồn Tề Mặc không gần nữ sắc, vậy mà bây giờ hắn bị Ly Tâm đụng vào tay cũng không có phản ứng, rốt cuộc tin đồn không đúng hay vì nguyên nhân khác?
Ly Tâm cố gắng kéo Tề Mặc về chỗ ngồi, cô mỉm cười với Tuấn Kỷ ở phía đối diện: “Tôi không phải bị ép đi theo lão đại, tôi thật lòng muốn ở bên lão đại, anh không cần phải lo cho tôi”.
Sau khi hiểu rõ ý Tuấn Kỷ, Ly Tâm cũng thấy vui vui, dù sao anh ta cũng đối xử tốt với cô, bất kể xuất phát từ động cơ gì, anh ta tốt với cô thì cô càng phải nói cho rõ ràng, cô không muốn dây dưa mập mờ. Trước đây, Ly Tâm từng có lúc không muốn đi theo Tề Mặc, nếu Tuấn Kỷ xuất hiện sớm hơn, chắc chắn cô sẽ nhận lời anh ta ngay lập tức. Còn vào thời điểm này, vào giây phút này, việc cô đi theo Tề Mặc không phải là bị ép buộc nữa rồi.
Tề Mặc đưa mắt nhìn Phương Hình: “Điều kiện của tôi không thay đổi, chỉ cần tôi có thể chấp nhận, Phương gia các ngài đưa ra yêu cầu nào cũng được”. Phương Hình và Tề Mặc sau khi nghe câu này liền đưa mắt nhìn nhau, nói một là một quả nhiên là tác phong của Tề Mặc.
Tuấn Kỷ nở nụ cười tao nhã và mở miệng: “Được thôi, mọi người đã lật hết bài tẩy rồi thì tôi cũng không ngại đổi điều kiện khác. Tôi muốn Phương gia chúng tôi cùng hợp tác với Tề Gia để chia cắt thế lực của Lam Bang”.
Tề Mặc lạnh lùng nhìn Tuấn Kỷ, Tuấn Kỷ tựa người vào thành ghế sofa phía sau, tiếp tục lên tiếng: “Tôi cũng không phải là người dễ bị bắt nạt”. Ánh mắt anh ta lóe một tia sắc bén khiến người đối diện không thể coi thường.
Phương Hình đồng thời gật đầu: “Được, điều kiện này tôi cũng có thể chấp nhận”.
Ly Tâm hơi nhăn mặt khi theo dõi nội dung cuộc đàm phán, bạch đạo và hắc đạo hợp tác là có ý gì? Chẳng phải có câu hai giới hắc bạch đạo luôn coi nhau như kẻ thù, hai thế lực lớn hoàn toàn không có khả năng hợp tác hay sao? Tuấn Kỷ dám đưa ra đề nghị phân chia thế lực Lam Bang. Tuấn Kỷ muốn “miếng bánh” Lam Bang để làm gì, anh ta có ý định n