Tác giả: Chu Ngọc
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1344015
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4015 lượt.
Tề Mặc xách cổ đi vào trong. Đám Hồng Ưng thấy vậy chỉ còn biết cầu nguyện, hy vọng Ly Tâm có thể sống đến ngày mai.
Tề Mặc ném Ly Tâm xuống giường, cô chưa kịp ngồi dậy đã bị hắn đè cứng hai chân, tay bóp chặt cổ cô, gương mặt hắn tràn ngập phẫn nộ và sát khí.
Ly Tâm vô cùng kinh ngạc, cô thật sự không ngờ Tề Mặc tức giận đến mức này, cô liền giang hai tay ôm Tề Mặc vội vàng lên tiếng: “Là tôi không đúng, tôi sai rồi, tôi đã nói dối bị thương nặng, nhưng quả thật tôi có bị thương. Nếu tôi không phản ứng nhanh, chắc chắn sẽ không được như thế này đâu. Tôi không phải cố ý dấu anh đâu, tôi nói thật đấy”.
Thấy Ly Tâm thành thật khai báo, Tề Mặc không biết nói gì, hắn siết chặt bàn tay trên cổ Ly Tâm rồi cất giọng đầy tức giận: “Tiểu tử nhà họ Phương dám đòi công bằng cho em, em ở lại đây vì muốn đi cùng hắn? Vì hắn mà em dám bỏ ngoài tai lời nói của tôi, dám chống lại mệnh lệnh của tôi?”
Ly Tâm cảm thấy cổ cô bị bóp chặt, tuy không đến mức tức thở nhưng cũng không mấy dễ chịu, lại thấy cả người Tề Mặc một ngọn lửa đang bừng bừng cháy, nhưng lời nói lạnh lẽo như mang theo hàn khí và sắc nhọn như ở trên mũi dao. Từ trước đến nay, Ly Tâm chưa từng bắt gặp kiểu phẫn nộ này của Tề Mặc.
Ly Tâm vội lắc đầu: “Không phải, không phải, tôi chỉ là tình cờ gặp Phương Tuấn Kỷ, vào hôm anh gọi điện thoại cho tôi ấy, anh ta khiến tôi bị liên lụy làm tôi suýt chết cháy, làm sao tôi có thể đi cùng anh ta, anh ta có phải là gì của tôi đâu”.
Thần sắc Tề Mặc hơi thay đổi, hắn nằm đè Ly Tâm xuống dưới thân, tay vẫn giữ chặt cổ cô. Hắn lạnh lùng nhìn Ly Tâm: “Nói đi”.
Khuôn mặt Tề Mặc ngày càng sát gần Ly Tâm, ánh mắt vẫn không một chút ấm áp. Ly Tâm thở hắt ra, ôm lấy cánh tay hắn: “Tôi ủy thác cho anh ta tìm Tùy Tâm nên mới ở lại đây. Tôi thật sự muốn gặp Tùy Tâm, tôi không nói dối anh cũng không bỏ ngoài tai lời nói của anh”.
Nhìn vào mắt Ly Tâm, Tề Mặc biết Ly Tâm không nói dối hắn. Nghe Ly Tâm nói vậy, nộ khí trong lòng Tề Mặc từ từ tan biến. Cảm giác tức giận đến rất nhanh nhưng hình như biến mất cũng rất nhanh.
Không hiểu vì nguyên nhân gì, khi Tuấn Kỷ đòi trao đổi Ly Tâm, Tề Mặc thật sự muốn băm vằm đối phương thành trăm mảnh. Nếu không phải Tuấn Kỷ là người có địa vị, không phải hắn đang có việc cần thương lượng với Phương gia, chỉ e là hắn đã ra tay rồi.
Nghe Tuấn Kỷ nói quen biết Ly Tâm từ trước, Tuấn Kỷ yêu cầu trả tự do cho Ly Tâm, nghe anh ta nói theo đuổi gì đó, bạn gái gì đó, Tề Mặc vô cùng tức giận. Ly Tâm là người của hắn, cả đời này cô chỉ có thể đi theo hắn, ở bên cạnh hắn, người khác đừng hòng mơ tưởng động vào cô.
Cho dù Ly Tâm có muốn tự do đi chăng nữa, hắn cũng sẽ không cho cô tự do. Trên đời này càng không ai có bản lĩnh bắt hắn phải trả tự do cho cô, hắn sẽ chặt đứt đôi cánh của cô, chỉ cho cô một đôi cánh tung hoành tứ hải cùng hắn, khiến cô mãi mãi ở bên cạnh hắn.
Sau khi hết phẫn nộ vì mấy câu nói của Ly Tâm, Tề Mặc chăm chú nhìn người phụ nữ ở dưới thân hắn. Cô không giãy giụa, cũng không hề phản kháng, cô chỉ ôm chặt vai hắn một cách rất tự nhiên. Tề Mặc từ từ thả lỏng cổ Ly Tâm rồi vuốt ve dấu tay trên đó. Sau đó Tề Mặc khép mi mắt, từ từ cúi xuống cắn cổ Ly Tâm. Hắn không cắn mạnh mà chỉ mút cổ cô rồi dùng răng day nhè nhẹ.
Thấy Tề Mặc đã khống chế được sự phẫn nộ, Ly Tâm bất giác thở phào nhẹ nhõm. Tề Mặc quái lạ thật đấy, trước đây dù có tức giận nhưng hắn cũng không bao giờ vô duyên vô vớ nổi nóng, tuy cô không nói thật với hắn nhưng tuyệt đối là chuyện nhỏ, không đến mức phải giận dữ như vậy. Vừa rồi Ly Tâm còn tưởng Tề Mặc sẽ bóp chết cô.
Vừa rồi Ly Tâm cảm thấy cổ họng không đau mấy, cô biết Tề Mặc không dùng sức, nếu không chắc chắn cô sẽ chết dở sống dở. Ly Tâm không quên câu nói của Tề Mặc là từ nay về sau sẽ không để cô bị thương, có nghĩa hắn cũng sẽ không làm tổn thương cô. Tề Mặc là người luôn giữ lời nên khi hắn nổi trận lôi đình, trong lòng Ly Tâm thật ra không cảm thấy sợ hãi. Không hiểu tại sao cô không hề hoảng sợ, cứ như cô biết trước Tề Mặc sẽ không nặng chân nặng tay với cô.
Trên cổ có cảm giác vừa buồn buồn vừa ngứa ngứa, Ly Tâm liền ôm chặt Tề Mặc, để mặc hắn cắn cổ cô, chỉ cần hắn không tức giận là được.
“Em hãy nhớ kỹ cho tôi, em là người của tôi, những chuyện khác đừng nghĩ tới”. Giọng nói bá đạo của Tề Mặc vang lên bên tai Ly Tâm.
Ly Tâm mỉm cười, cổ cô đột nhiên nhói một cái, chắc Tề Mặc lại tức giận đây mà, vì vậy cô gật đầu: “Tôi biết rồi, tôi là thuộc hạ của anh, cả đời này tôi sẽ đi theo anh. Tôi có nói tôi sẽ rời khỏi anh đâu, đó là Tuấn Kỷ tự đưa mình quyết định, đem tôi ra đổi lấy lợi ích gì đó, tức chết đi được ấy, tôi có phải là hàng hóa để trao đổi đâu”.
Nghe Ly Tâm nói vậy, Tề Mặc nhả cổ Ly Tâm rồi ngẩng đầu nhìn cô. Ánh mắt Ly Tâm ngời sáng pha trộn ý cười cười, Tề Mặc bất giác nhíu mày.
Ly Tâm đột nhiên cười lớn: “Lão đại, tôi rất vui khi anh không đồng ý đem tôi ra trao đổi, tuy điều kiện đó cũng khiến tôi động lòng”. Bị Tề Mặc dạy dỗ nhiều, Ly Tâm liền khai báo thành thật, cô nghĩ sao nói vậy không mộ