Tác giả: Tuyết Linh Chi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341206
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1206 lượt.
sao, có trách thì chỉ trách anh đã quá nặng lòng! Cái chết của bố anh thì có liên quan gì đến cô? Không phải mẹ anh cũng luôn miệng bảo cái chết của bố mẹ cô không có liên quan gì đến nhà họ Hề sao? Chẳng phải bà ta đã luôn muốn cô tự nhận rằng mình xui xẻo sao? Giản Tư run rẩy túm chặt ga giường, cô quả nhiên là một người yếu đuối, biết sợ hãi và không nhẫn tâm.
“Cô ơi, cô ơi, đừng khóc, không sao đâu, không sao cả.” Dì Lý nằm ngủ cạnh giường nghe thấy tiếng khóc liền tỉnh dậy, vỗ lên tay Giản Tư trấn an, để cô không phải lo lắng: “May mà Hề thiếu gia cũng có mặt, anh ấy và bác Mạnh đã đưa cô đến bệnh viện bằng tốc độ nhanh nhất, đứa bé không sao cả, cô đã được tiêm thuốc hỗ trợ cho thai nhi, bác sĩ theo dõi vài ngày thì có thể về nhà.”
Giản Tư nghe vậy bèn gật đầu, không biết làm sao dì Lý tự nhiên lại hạ thấp giọng, thì thầm lén lút nói chuyện với cô. Dì Lý cũng nhận ra sự nghi hoặc của cô, liền ghé miệng vào tai cô, hướng mắt ra ngoài cánh cửa: “Hề tiên sinh vừa đến nơi, đang nói chuyện với Hề phu nhân ở ngoài hành lang. Hừ, tôi đã kể cho tiên sinh nghe những hành động xấu xa của mụ già đó rồi.” Dì Lý lòng đầy căm phẫn, bộ dáng có chút đắc ý: “Chuyện ghê tởm như thế mà bà ta cũng ra tay được, đứa bé trong bụng cô chính là đứa cháu nội máu mủ ruột rà của bà ta kia mà! Chẳng khác gì giết người cả!”
Thù hận… quả nhiên là một loại thuốc độc, chỉ có thánh nhân mới vứt bỏ được thù hận, và nếu thế họ đã được thành Phật rồi. Liệu cô có thể không? Cô siết chặt nắm tay, nếu bây giờ cô nói ra sự thật, rằng thật ra Hề phu nhân đến để xóa bỏ hiềm khích, để trả tự do cho con trai, nhất định Hề Thành Hạo sẽ rất cảm động. Anh vốn đã quyến luyến tình cảm ruột thịt, sau khi Hề Đồng Tiên qua đời, thái độ anh dành cho người mẹ cũng ôn hòa hơn. Mặc dù Hề phu nhân không được hưởng cuộc sống hạnh phúc gia đình quây quần, nhưng cũng không cần lo lắng con trai sẽ đoạn tuyệt ra đi, vì thế bà ta mới mở lời bằng thái độ ra bộ khoan dung đó.
Lẽ nào cô lại tha cho hung thủ giết hại bố mẹ cô một lần nữa? Cô đã chẳng vô cùng hối hận về thái độ của mình hôm Hề Đồng Tiên qua đời đó sao?
Nếu bỏ cuộc vào giây phút này… thì tất cả mọi thứ co làm trước đó có ý nghĩa gì?
Tại sao cô không thể ra tay tàn độc một lần như Đông Chính Dịch chứ? Cô nghe thấy mình nói: “Bà muốn tôi phải nói gì đây? Dù bà có hận tôi đến đâu, muốn báo thù hãm hại tôi thế nào cũng được, hãy tha cho đứa con của tôi. Xem như tôi… cầu xin bà đấy.”
Lời khẩn cầu được nói bằng ngữ điệu lãnh đạm, đã thể hiện được sự phẫn nộ và uất ức cùng cực của Giản Tư. Bàn tay đang nắm cánh tay cô của Hề Thành Hạo chợt bóp chặt, cô cảm thấy rất đau, nhưng vẻ mặt không chút biến đổi. Cô biết tim anh đang đau đớn, nhưng cô không còn cách nào khác, lưỡi dao đã cắm vào da thịt, chẳng thà một đòn kết liễu cho xong.
Sau này… cô sẽ bù đắp cho anh, sẽ dốc hết sức lực tâm trí bù đắp cho anh.
Triệu Trạch nhìn Hề Thành Hạo, mỉm cười bâng quơ, bà không phản bác lại lời nói của Giản Tư, bà tin Giản Tư hiểu lý do vì sao bà im lặng chấp nhận lời vu khống. Bà đã nói rất rõ với Giản Tư, chỉ cần Hề Thành Hạo được sống hạnh phúc, thì bà không so đo tính toán những chuyện khác.
“Ta đi đây.” Triệu Trạch thở dài, như thể mới giải thoát khỏi xiềng xích, vừa mệt mỏi lại vừa nhẹ nhõm, sớm muộn cũng phải đối mặt với kết cục này, bà đã trở nên thực tế rồi. Tất cả mọi người… cát bụi thì sẽ trở về với cát bụi, bùn đất thì sẽ trở về với bùn đất, còn có thể thức dậy mỗi sớm mai thì hãy sống cho tốt vậy.
Hề Thành Hạo đứng dậy, hình như muốn tiễn Triệu Trạch, lúc đứng dậy cơ thể anh hơi lảo đảo, giống như bị chóng mặt, cũng có thể do bước chân anh không vững. “Mẹ!”
Anh trầm giọng gọi một tiếng đau đớn, nó như lưỡi dao sắc bén chọc thẳng vào trong tim. Giản Tư, Triệu Trạch, Hề Kỉ Hằng đều khẽ rùng mình. Mọi người cứng đờ tại chỗ, như thể đã mất hồn lạc phách.
“Hôm nay, để con tiễn mẹ.” Ý tứ của anh được biểu đạt rõ ràng, ngay cả dì Lý không phải là người sâu sắc cũng hiểu. Ý anh là hôm nay tiễn rồi, sau này không muốn gặp lại nữa.
Hề Kỉ Hằng sững sờ đứng cạnh bức tường, lúc hai mẹ con Hề Thành Hạo bước qua, anh như không nhìn thấy, lúc này đây hai người họ đang lòng đau như cắt. Ánh mắt anh tập trung vào vô định, những sắc thái toát lên trong ánh mắt khi nãy trở nên ảm đạm, hình như anh đang vô cùng thất vọng.
Mắt thấy Hề Thành Hạo và Hề phu nhân đã đi dù xa, dì Lý mới dám bĩu môi, “Nhẽ ra Hề phu nhân phải làm thế này từ lâu rồi, nếu không thật là không để người khác sống mà!”
Giản Tư không chút phản ứng, nhắm mắt lại, cơ thể rõ ràng đang run lên, dì Lý hoảng sợ nói: “Có cần gọi bác sĩ không?” Dì đưa mắt hỏi ý kiến Hề Kỉ Hằng đứng trong góc phòng.
“Bà đi ra! Tôi cần nói chuyện với cô ta!” Hề Kỉ Hằng lên tiếng, nhưng lại không trả lời câu hỏi của dì Lý. Sự chần chừ của dì Lý đã làm Hề Kỉ Hằng nổi khùng: “Đi ra! Cút càng xa càng tốt!”
Dì Lý ấm ức che miệng chạy nhanh ra ngoài, một người lớn tuổi như dì bị người khác quát mắng như thế thật khó mà chịu nổi, hơn nữa người đ