Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy
Tác giả: Tuyết Linh Chi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341368
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1368 lượt.
ời bị tình nghi.” Giản Tư thấy cổ họng nghẹn lại, ngay cả thở cũng khó khăn.
“Hề Thành Hạo… thực sự là một người trọng tình nghĩa, anh ấy đã không công bố lý do tại sao chị lại trở thành đối tượng bị tình nghi nhất, vì thế chị vẫn có thể đường hoàng quay trở về với Chính Lương. Vì chị đã phải chịu ấm ức, nên Chính Lương hết lòng an ủi chị, bố mẹ chồng cũng không ép chị mau sinh con nữa, còn rộng lượng bảo chị về làm cho công ty nhà. Họ nói nếu chị muốn làm việc thì có thể làm ngay tại công ty của gia đình, như thế sẽ không phải chịu thiệt thòi vì người ngoài.” Giọng nói của Trương Nhu nghèn nghẹn, không muốn khóc trước mặt Giản Tư, vì thế cô chuyển sang một đề tài làm người ta lạnh người: “Còn người đàn ông từng nói yêu chị, không bận tâm dến chuyện chị đã kết hôn, người vẫn luôn nói muốn được ở bên cạnh chị… đã không nhận một cú điện thoại nào của chị từ sau khi chị bị bắt đi điều tra.”
Tim Giản Tư thắt lại, không ngờ Đông Chính Dịch lại đối xử như thế với Trương Nhu? Điều này có nằm mơ cô cũng không hề nghĩ tới, cô đã tưởng tình cảm của hai người họ là thật. Có lẽ… trong lòng cô chợt dấy lên một ý nghĩ đáng sợ, ban đầu Đông Chính Dịch tiếp cận Trương Nhu, lý do thực sự là muốn Trương Nhu lấy trộm kế hoạch của Gia Thiên, bởi sau khi về Gia Thiên nhậm chức, Hề Thành Hạo đã rất hậu đãi với Trương Nhu, đề bạt cô vào Tổng công ty, quan hệ thường ngày cũng tốt, vừa là sếp – lính vừa là bạn bè, Đông Chính Dịch có ý định như thế cũng không phải là vô cớ.
“Chị im lặng, cũng không hẳn là muốn bảo vệ ai cả.” Trương Nhu nhìn thẳng vào Giản Tư: “Chuyện đã đến nước này, có lẽ tội lỗi đổ lên đầu chị là kết cục đẹp nhất. Cứ coi như báo ứng của chị vậy, cũng may mà chị vẫn có thể quay đầu lại, vẫn chưa bị dồn vào đường cùng. Thực ra ông trời rất công bằng, đừng tưởng Chính Lương bị bịt mắt không biết gì, anh ấy càng đối xử tốt với chị bao nhiêu, càng giống như đang trừng phạt chị, Giản Tư chắc em cũng hiểm cảm giác này.” Trương Nhu cười cười châm biếm.
“Chúng ta đều rất may mắn, vì đều có thể dừng chân bên bở vực thẳm, Giản Tư, hãy đối xử tốt với Hề Thành Hạo, chỉ cần em thật lòng đối xử tốt với anh ấy, thì xem như em chưa nhảy xuống vực.”
Nỗi sợ hãi
Trên đường về nhà, tài xế không dám bật điều hòa lạnh quá, Giản Tư ngồi ghế sau cảm thấy bí bách vô cùng, bèn hạ kính xuống. Cửa kính màu trà vừa hạ xuống, hơi nóng dữ dội của ánh nắng trộn với khói bụi bên ngoài xộc vào ngay lập tức, cô hơi choáng, vội nâng cửa kính lên với tâm trạng ngao ngán buồn bực.
“Hôm nay… Thành Hạo có đến công ty không?” Cô rướn người về phía ghế lái, hỏi bác tài xế tên là Mạnh. Đột nhiên cô rất muốn gặp Hề Thành Hạo, cuộc nói chuyện với Trương Nhu làm lòng cô rối như tơ vò, giống như cô đang đi bộ trên đường, đột nhiên có người ngáng chân, dù không đến nỗi bị ngã, nhưng nhịp chân đã rối loạn.
“Chuyện này… tôi phải hỏi tài xế của Tổng giám đốc.” Bác Mạnh hình như không chắc lắm, Giản Tư gật đầu, ra hiệu cho bác ta gọi điện hỏi người tài xế kia. Họ nhanh chóng nhận được tin, Hề Thành Hạo đang ở công trường ở vùng núi phía Bắc.
“Bác đưa tôi đến đó.” Giản Tư dựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại, sau khi hạ quyết tâm thì tự dưng cảm thấy rất mệt mỏi.
Hề Thành Hạo im lặng hồi lâu, từ ngày kết hôn đến bây giờ, đây là lần đầu tiên Giản Tư chủ động trực tiếp bày tỏ tình cảm nồng thắm với anh, một tiếng “nhớ” của cô đã đánh tan nỗi vất vả những ngày qua của anh. Chỉ cần có thể chống đỡ một vùng trời cho cô, để cô tiếp tục có một cuộc sống sung túc no đủ, thì dù anh phải vất vả khổ cực đến đâu, anh cũng cam lòng.
Giản Tư cứ tưởng mình đã quen với vòng tay của anh, nhưng hôm nay… hai cánh tay anh đã đem lại cho cô một cảm giác bình an chưa từng có. Có lẽ Trương Nhu đã nói đúng, cái gì đã qua thì cho qua, ân ân oán oán đời trước đã chất thành đống rồi, cô cũng không cần đem ra mổ xẻ, sau này, cô chỉ cần thật lòng đối xử tốt với anh là được.
Hình như Hề Thành Hạo cũng cảm nhận được sự dựa dẫm quyến luyến vượt quá mức bình thường của Giản Tư, anh đang định nói gì đó, thì di động lại vang lên rất không đúng lúc, anh giơ tay lên nghe máy, bàn tay cô vẫn không chịu thả lỏng, sự “bá đạo” ngọt ngào của cô làm anh bật cười, tựa như cuối cùng thì ánh nắng cũng đã chiếu sáng tâm tư u ám của anh. Nhưng tin tức nghe được từ đầu dây bên kia lại làm cho ánh nắng đó mờ đi. “Cái gì… Hề Kỉ Hằng đánh Đông Chính Dịch sao?” Giản Tư sững sờ ngẩng đầu nhìn anh.
Vì Hề Thành Hạo thực sự không thể rời khỏi công trường, nên chuyện này anh giao cho một luật sư, anh chỉ bảo Giản Tư đến đồn cảnh sát đón Hề Kỉ Hằng về nhà. Giản Tư nhìn thấy Đông Chính Dịch trong phòng tiếp dân của sở cảnh sát, một bên xương lông mày của anh ta bị đánh vỡ, máu đóng vảy thành cục xấu xí, khuôn mặt tương đối sạch sẽ, nhưng âu phục và cổ áo sơ mi loang lổ vết máu. Luật sư của anh ta ung dung ngồi bên cạnh, thái độ cao ngạo. Lần này bọn họ hoàn toàn chiếm thế thượng phong sẽ trưng ra bộ mặt của ân nhân.