Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn
Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341128
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1128 lượt.
g định, tôi không thích loại người như Mễ Tu Dương!"
"Anh không biết chắc mình thích đàn ông như thế nào?" Mật Điềm nghiêng đầu, nhìn Ôn Kỷ Ngôn: "Bạn trai anh, anh cũng không thích sao?"
Mật Điềm đỏ mặt khi nghe họ nói chuyện thân mật qua điện thoại. "Không thích" Kỷ Ngôn trả lời không do dự.
"Anh ta tốt với anh như thế, anh lại không thích?" Mật Điềm kinh ngạc nhìn Kỷ Ngôn, trên thế giới này, có hai loại người, một là người sẵn sàng yêu bạn, sẵn sàng bỏ thời gian vì bạn, một loại khác là người sẵn sàng cho bạn tiền khi cần, tình yêu của hai loại người này, là sự thể hiện trực tiếp nhất, đương nhiên ngoại trừ việc được bao nuôi, đó là một giao dịch liên quan đến tiền bạc khác.
"Anh ta tốt với tôi, chưa chắc tôi thích anh ta." Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm nói: "Nếu ai thích tôi, tôi cũng đều thích, vậy Điềm Điềm, cô cũng rất tốt với tôi, tôi có thể thích cô không?"
Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm hỏi đầy hàm ý, đôi mắt đen láy che giấu không nổi tình cảm đậm sâu.
"... Lí luận của anh thật buồn cười!" Mật Điềm trợn mắt nhìn Kỷ Ngôn, nói: "Tôi tốt với anh, không hi vọng anh thích tôi!" Giống như Ôn Kỷ Ngôn, người ta tốt với anh như thế, lại nói là không thích, thật quá bạc bẽo!
"Được rồi, không thích cô thì không thích cô! Tôi vốn đã không thích!" Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm tức giận, vội làm hòa trước, vội nói theo ý của cô để nịnh cô, sau lần chiến tranh lạnh trước, anh giờ không dám đôi co với cô, làm cô tức giận nữa!
Nhưng Mật Điềm khi nghe câu nói đó, mặt bỗng trắng bệch, cắn chặt vào môi, im lặng hồi lâu... cảm giác thất vọng bao trùm toàn thân, câu nói đó dường như đúng với dự liệu, nhưng lại thật khó chấp nhận...
Chân tướng sự thật luôn luôn làm người ta đau lòng, Ôn Kỷ Ngôn khi vô tình đã nói rõ sự thật, anh không thích Điềm Điềm...
"Điềm Điềm, cô không giận tôi chứ?" Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm thần sắc không được tốt, vội cẩn thận hỏi, xua xua tay trước mặt Mật Điềm đang thất thần.
"Không, không, tôi nghĩ nhiều quá!" Mật Điềm như vừa tỉnh mộng, quên đi cảm giác thất vọng, cố gắng cười với Ôn Kỷ Ngôn, "Tôi không giận..." cũng chẳng có gì để giận, cô có cảm tình với Kỷ Ngôn không có nghĩa Kỷ Ngôn cũng có cảm tình với cô, chuyện tình cảm, không thể là bạn thích đối phương, đối phương cũng thích bạn, Mật Điềm lí trí tự an ủi mình!
"Cô không giận thì tốt rồi, tối chúng ta ăn gì nhỉ?" Kỷ Ngôn dịu dàng nhìn Mật Điềm hỏi, mặc dù kế hoạch có thay đổi, anh chàng ngáng đường Mễ Tu Dương đã không đến, vậy thì Ôn Kỷ Ngôn tạo ra thế giới lãng mạn của hai người cho Mật Điềm, từ từ thu hút cô, ngầm ám chỉ anh không phải là Gay.
Mật Điềm cảm thấy không tự nhiên nên vò gấu áo, không khí im lặng càng khiến cô không tự nhiên, mọi thứ mơ hồ không rõ ràng trong xe khiến cô như ngồi trên đống lửa...
"Tôi biết ở đường Tân Thị có một cửa hàng lẩu mới khai trương, hình như cũng rất ngon!" Kỷ Ngôn lái xe, mắt nhìn Mật Điềm, nhìn cô không tập trung, nên cho rằng là do Mễ Tu Dương không đến, khiến anh trong lòng cảm thấy buồn, chỉ có thể cất lời phá vỡ không khí trầm lặng, giờ chuyện khó nhất của anh là phải làm sao để Mật Điềm không còn nghĩ anh là "gay"
"Ồ, vậy hả?" Mật Điềm khách sáo trả lời, nhưng không thích thú lắm.
Yêu nhau không dễ dàng như vậy, mỗi người đều có cá tính riêng, qua rồi năm tháng mộng mơ, say đắm không bằng tĩnh lặng, hạnh phúc không dễ dàng mới khiến người ta tìm kiếm, những năm tháng thơ dại là những kí ức khắc sâu nhất nên vui vẻ nhất, là những kí ức đau lòng nhất nhưng lại xúc động nhất..."
Mật Điềm lấy điện thoại ra, là điện thoại của mẹ cô, vội nghe máy: "A lô, mẹ à!"
"Ừ, Điềm Điềm, con đang làm gì thế?" Mẹ Mật Điềm hỏi: "Hôm nay có đi chơi cùng Mễ Tu Dương không?"
"Mễ Tu Dương? Anh ta làm sao?" Mật Điềm ngạc nhiên hỏi, "Mẹ sao tự nhiên lại nhắc đến anh ta?"
"Không sao, mẹ chỉ tiện hỏi thôi." Mẹ cô cười, rồi bình thản nói: "Chiều nay, Mễ Tu Dương đến nhà tìm mẹ!"
"Hả, Mễ Tu Dương đến tìm mẹ?" Vừa nghe thấy như vậy, Mật Điềm có chút mơ hồ, nhưng vẫn cao giọng hỏi: "Anh ta tìm mẹ làm gì?"
"Anh ta cố tình đến để giải thích với mẹ, trước đây anh ta với Ngôn Ngôn chỉ là ảo giác!" Mẹ Mật Điềm nói, trong lòng không kiềm chế được niềm vui, bà vốn thích Mễ Tu Dương, lúc trước giận anh không có mắt nhìn, không thích Mật Điềm, nhưng thấy anh có thành ý đến giải thích, bị bà nói nặng lời, vẫn dịu dàng kiên quyết khẳng định nói thích Mật Điềm, sẽ cố gắng hết sức theo đuổi cô, trong lòng bà thấy rất vui, "Tu Dương nói, người anh ta thích là con, muốn theo đuổi cũng là con!"
Mật Điềm cầm điện thoại im lặng một lúc, cô không biết nói gì với mẹ, với tính cách nóng nảy của mẹ cô, Mễ Tu Dương đến giải thích, chắc chắn sẽ bị mẹ cô mắng, nhưng anh vẫn chịu đựng, khiến Mật Điềm cảm thấy áy náy, tình cảm của cô lúc này với Kỷ Ngôn còn chưa kịp thăng hoa, đã bị Kỷ Ngôn làm tan biến rồi, Tu Dương có phải là hi vọng khác của cô không? Sự xúc động này có thể thăng hoa thành cảm xúc, sau đó phát triển thành tình yêu không?
"Điềm Điềm, con nghĩ sao?" Mẹ cô đợi một lúc, không nghe thấy