Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341121
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1121 lượt.
cô nói, vội giục: "Con xem, Mễ Tu Dương rất tốt, con muốn tiếp tục cùng anh ta hay là để mẹ sắp xếp cho con gặp anh chàng mà dì con giới thiệu?"
"Mẹ, để con nghĩ đã!" Mật Điềm thở sâu, ngắt lời mẹ, đầu óc cô lúc này đang rối như tơ vò, thật không muốn nghĩ gì nữa!
"Điềm Điềm đừng trách mẹ nhiều chuyện, Mễ Tu Dương điều kiện rất khá, lại tốt với con, nếu con không chớp lấy cơ hội, sau này sẽ hối hận!" Mẹ Mật Điềm khuyên nhủ.
"Vâng, con biết rồi!" Mật Điềm đột nhiên cảm thấy sức lực trong người bị hút cạn, cô mệt mỏi đến mức không nhấc nổi môi, chỉ có thể vâng một tiếng, những lời mẹ nói, cô đều biết, đều hiểu, bỏ qua những cảm xúc với Ôn Kỷ Ngôn, tiếp tục vun đắp tình cảm với Tu Dương là lựa chọn tốt nhất, cũng là lựa chọn đơn giản nhất, nhưng trái tim cô lại hướng về Kỷ Ngôn...
"Điềm Điềm, con đã hiểu lời mẹ nói, vậy thì hãy phát triển tình cảm với Tu Dương thử xem!" Mẹ cô nói, rồi than vãn: "Đến người tốt như Tu Dương, con cũng không thích, mẹ thật không biết, đàn ông như thế nào mới vừa mắt con!
Điềm Điềm, con phải thực tế một chút, đừng có xa rời hiện thực quá!"
"Vâng, mẹ, con biết rồi!" Mật Điềm ngoan ngoãn trả lời.
"Điềm Điềm, Tu Dương là một chàng trai tốt, con nhất định phải nắm lấy cơ hội!" Mẹ cô không yên tâm dặn dò: "Có lúc con nên chủ động một chút, đừng kiêu kỳ quá!"
Mật Điềm nói: "Con biết rồi mẹ!"
"Vậy được, mẹ cúp máy đây!" Mẹ cô cúp máy.
Mật Điềm giữ điện thoại, bắt đầu suy nghĩ mông lung, đầu óc rối loạn của cô dường như đã tìm ra phương hướng mới, nhưng lại cảm thấy có rất nhiều khó khăn, rốt cuộc phải tiến lên như thế nào, cô thật sự không biết!
"Điềm Điềm, Điềm Điềm..." Nhìn vẻ mặt thất thần khác thường của Mật Điềm, Kỷ Ngôn lo lắng, hỏi nhỏ: "Cô không sao chứ?"
Mật Điềm như không nghe thấy câu hỏi của Kỷ Ngôn, giữ chặt điện thoại đang kêu "Tút tút" trong tay, khuôn mặt thất thần.
"Điềm Điềm, cô sao vậy?" Ôn Kỷ Ngôn nhấn phanh, quay người lại, lắc Mật Điềm, "Tôi, tôi không sao." Mật Điềm cười xã giao "Đến chưa?"
"Cô thật không sao chứ?" Kỷ Ngôn không yên tâm hỏi.
"Ừ, không sao." Mật Điềm không do dự trả lời, hiển nhiên, cô không muốn nói nhiều với Kỷ Ngôn.
Kỷ Ngôn định nói gì lại thôi, sau đó chú ý lái xe, đưa Mật Điềm đi thưởng thức "sự quyến rũ của vị cay", ăn một bữa lẩu, nhìn thấy cô không vui, sợ cô khi về nhà ở một mình trong phòng, nghĩ không thông, cho nên đề nghị đi xem phim, còn Mật Điềm tuy đang không tập trung nhưng lại đồng ý tất cả.
Dù Ôn Kỷ Ngôn không thích cô, sau này cô chọn Mễ Tu Dương, vậy nhân lúc này còn cơ hội, hãy tận hưởng thế giới riêng của hai người.
Đến rạp chiếu phim, Kỷ Ngôn đi mua vé, Mật Điềm đi mua đồ uống và bắp rang bơ, khi cô tươi cười cầm bắp rang bơ và hai cốc cô ca cô la về phía Kỷ Ngôn, chợt nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc bước đến, khiến cô đứng khựng lại, giống như bị đóng đinh lại vậy, không động đậy được, còn cốc cô ca trong tay cô bị đổ xuống vì cô quá kinh ngạc nên không giữ nổi cốc.
"Điềm Điềm cô sao thế?" Kỷ Ngôn cầm vé xem phim trong tay nhìn Mật Điềm kinh ngạc như vậy, liền hỏi, khi anh nhìn thấy bóng dáng vừa lạ vừa quen, anh chợt hiểu vì sao Mật Điềm lại kinh ngạc như vậy, trong lòng anh có chút lo lắng, nhưng đối lập với sự kinh ngạc sợ hãi của Mật Điềm, anh có phần trấn tĩnh hơn, anh cười lịch sự chào mẹ Mật Điềm: "Cháu chào cô!"
Mẹ Mật Điềm không nói gì, làm mặt lạnh nhanh chóng bước qua, rồi nhanh chóng lướt nhìn Ôn Kỷ Ngôn.
"Mẹ... mẹ..." Mật Điềm lắp bắp nói, cẩn thận chắn Kỷ Ngôn đứng đằng sau, bởi vì, nếu để mẹ cô nhìn ra Ôn Kỷ Ngôn chính là Ôn Ngôn Ngôn ở cùng Mật Điềm, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được, nhưng Mật Điềm cao 1m65, hoàn toàn không thể che được Ôn Kỷ Ngôn cao 1m8.
"Điềm Điềm, cậu ta là ai?" Mẹ cô nghiêm mặt chỉ vào Ôn Kỷ Ngôn.
"Cháu là anh họ của Ôn Ngôn Ngôn, tên cháu là Ôn Kỷ Ngôn!" So với Mật Điềm đang thất kinh hồn vía, thì Kỷ Ngôn bình tĩnh hơn rất nhiều, anh lịch sự cười nịnh đầm: "Cháu nghe Ôn Ngôn Ngôn nói, cô rất là tốt!". Những lời nịnh đầm thì ai cũng thích nghe, mẹ Mật Điềm được khen, đặc biệt là được một anh chàng đẹp trai như vậy nịnh, trong lòng cũng rất vui thích, nghe lời nói Ôn Kỷ Ngôn, mẹ Mật Điềm nhìn kỹ anh, rồi mới nói: "Cháu là anh họ của Ôn Ngôn Ngôn? Thảo nào, ánh mắt hai đứa có phần giống nhau!"
"Đúng ạ, mọi người trong nhà cháu thường nói, trong nhà có nhiều anh chị em thế, chỉ có cháu và Ngôn Ngôn là giống nhau nhất!" Kỷ Ngôn cười dịu dàng, nói dối mà mặt không biến sắc anh đã khiến mẹ Mật Điềm không phân biệt được cùng một người khi được hóa trang và khi chưa hóa trang.
"Ừ, cháu đẹp hơn Ôn Ngôn Ngôn!" Mẹ Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn, sáng sủa, đẹp trai, hiểu biết, lịch sự, nên nói chuyện cũng bớt gay gắt hơn "Mẹ, sao mẹ lại ở đây?" Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn diễn vai anh họ thành công khiến mẹ cô không phân biệt được, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm, nét mặt trở nên vui vẻ hơn, ngoan ngoãn nhìn mẹ hỏi, "Mẹ và dì con hẹn cùng đi xem phim!" Mẹ cô mắt vẫn nhìn vào Ôn Kỷ Ngôn, "Kỷ Ngôn, cháu có quan hệ gì với Mật Điềm?"
"C