Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341133
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1133 lượt.
ánh chưng, thì phá lên cười, rồi mới cất tiếng chào: "Chào anh, chúng tôi đến để sửa ống nước, anh đứng tránh ra một chút!"
Ôn Kỷ Ngôn vội buông tay, khéo léo quay người, kéo Mật Điềm rời khỏi bếp, vòi nước đó, lại tiếp tục chảy nước, khiến cho thợ sửa chữa ướt sũng.
Tắm xong, Ôn Kỷ Ngôn sau khi sửa soạn xong hớn hở bước ra khỏi phòng tắm, Đường Mật Điềm đang đứng ở cửa chính, lịch sự tiễn thợ sửa chữa: "Cảm ơn mọi người, tạm biệt!"
"Đừng khách sáo, nên làm mà, tạm biệt!"
"Điềm Điềm, đều sửa xong rồi hả?" Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm đóng cửa hỏi.
"Ừ, sửa xong rồi, anh không sao chứ?" Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn, nghĩ đến cảnh anh bị cuốn chặt giống như chiếc bánh chưng, không nhịn được liền cười ra tiếng.
"Cô cười một mình gì thế?" Kỷ Ngôn bối rối sờ lên đầu.
"Không sao, tôi đi lau nhà, anh đi đổ rác!" Mật Điềm cười, phân chia nhiệm vụ, sau đó lấy cây lau nhà ở trong nhà tắm, rồi bắt đầu lau từ trong bếp, chắc rằng sau sự việc lần này, cô cũng không còn sức nấu cơm cho Kỷ Ngôn, Ôn Kỷ Ngôn cũng không bỏ bữa, đi vào trong bếp, tự húp mì gói.
"Anh ăn mỳ gói hả?" Mật Điềm nhìn gói mì trong tay Ôn Kỷ Ngôn hỏi.
"Ừ!" Ôn Kỷ Ngôn cười dịu dàng: "Hôm nay cô mệt rồi, đừng làm nữa, để tôi lau cho!" nói rồi giành lấy cây lau nhà, Kỷ Ngôn chăm chú lau, Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn, rồi lại nhìn gói mì, có phần không đành lòng, vội lấy hai quả trứng trong tủ lạnh "Tôi làm trứng cho vào mì cho anh nhé!"
"Được, cô có thể cho thêm ít dăm bông, thì càng tốt!" Ôn Kỷ Ngôn cười tươi, nhìn Mật Điềm nói, nụ cười rạng rỡ khiến tim Mật Điềm như ngừng đập trong giây lát rồi lại nhanh chóng đập mạnh lại "bâng bâng bâng..." nhịp đập ấy, nhanh đến mức khó kiểm soát, cô vội lấy cớ bật máy hút, rồi hít thở sâu, mới bình tĩnh được một chút, bắt đầu nhanh chóng làm món trứng, nhưng vì mải suy nghĩ nên cô làm hỏng mất rồi! Khi mũi ngửi thấy mùi lạ, Mật Điềm mới định thần lại, tắt bếp, nhìn món trứng đen sì sì, xin lỗi Kỷ Ngôn: "Xin lỗi nhé, hôm nay mệt quá, nên không làm tốt!"
"Không sao, đừng vứt đi, vẫn ăn được!" Kỷ Ngôn thấy Mật Điềm định đổ đi, vội ngăn lại, đổ trứng vào trong bát mì: "Cô xem, cháy chút thôi, vẫn ăn được."
"Vậy anh ăn đi, tôi đi ngủ đây!" Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn với ánh mắt phức tạp, sau đó nhanh chóng đi về phòng, sau khi đóng cửa, mới giữ ngực, nhẹ nhàng xoa: "Mày lo lắng cái gì, nụ cười anh ta chỉ đẹp thôi mà, tim mày chỉ đập nhanh thôi!"
Tiếng chuông báo thức làm hỏng giấc mơ, Mật Điềm quay người tắt chuông đang réo ầm ĩ, Mật Điềm lười biếng quay người vài lần trên giường, cuối cùng bật dậy khỏi giường, mặc quần áo thật nhanh, dụi mắt, ngáp, mở cửa phòng, chuẩn bị rửa mặt đi làm.
"Ôn... Ôn Kỷ Ngôn, anh dậy sớm thế?" Mật Điềm lắp bắp chào Kỷ Ngôn đang lau nhà trong phòng khách, ngước mắt nhìn đồng hồ treo tường, sáu giờ bốn mươi lăm phút, tất nhiên, cô không quen lắm với việc anh dậy sớm, và càng kinh ngạc đến nỗi há hốc mồm vớí việc anh dậy sớm rồi lau nhà.
"Điềm Điềm, chào buổi sáng!" Ôn Kỷ Ngôn cười tươi: "Nhanh đi rửa mặt đánh răng, tôi đưa cô đi làm!"
"Anh đưa tôi đi làm? Tại sao?" Mật Điềm ngạc nhiên, sự dịu dàng của Kỷ Ngôn khiến cô khó hiểu, "Còn nữa, anh dậy sớm làm việc nhà làm gì thế?"
Ôn Kỷ Ngôn cười không nói, chỉ vào bàn ăn: "Thấy tôi giỏi không, đã làm xong bữa sáng cho cô rồi!" Kỷ Ngôn đương nhiên không thể nói, tối qua anh vui quá nên mất ngủ, đếm vài nghìn con cừu, thì càng đếm càng tỉnh, trong đầu toàn là nụ cười yêu kiều, khuôn mặt xinh đẹp của Mật Điềm... trong người như có lửa đốt đốt nóng toàn cơ thể, cho nên sáng sớm, anh đã dậy làm việc nhà để vận động nhằm tiêu hao bớt năng lượng thừa trong cơ thể.
"Đưa cô đi làm cũng cần lí do sao?" Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm hỏi, "Tiện đường, lý do này được chưa?"
"Hả? Là như vậy?"
"Nếu không, cô nghĩ là vì cái gì." Kỷ Ngôn mặt mày tươi cười giục cô: "Được rồi, nhanh đi đánh răng rửa mặt, kẻo lại muộn làm!"
"Ừ, được!" Mật Điềm nghe lời quay người đi vào toilet, nhìn mình trong gương, khuôn mặt bất giác đỏ ửng, hất nước rửa mặt, nói nhỏ: "Đường Mật Điềm, mày làm gì vậy? Gần đây ăn phải cái gì? Động một tý thì đỏ mặt, thật không ra sao!"
Mật Điềm rửa mặt xong, bước ra ngoài, nhìn thấy Kỷ Ngôn đang mặc một bộ vest, lại còn đeo kính đen, rất ra dáng BOSS, ngạc nhiên nói: "Kỷ Ngôn, rốt cuộc anh làm gì đấy?"
"Điềm Điềm, nhìn tôi thế này có được không?" Kỷ Ngôn bỏ kính xuống, chớp đôi mắt đen sâu nhìn Mật Điềm rồi nở nụ cười quyến rũ nói: "Có giống vệ sỹ không?"
"Vệ sỹ?" Mật Điềm chớp mắt, rồi nói: "Ôn Kỷ Ngôn, không phải anh muốn đi làm vệ sỹ đấy chứ?"
"NO, NO, NO" Kỷ Ngôn xua tay, lắc đầu, nghiêm túc nói: "Không phải tôi muốn đi làm vệ sỹ, mà là chuẩn bị làm vệ sỹ."
"Hả? Anh tìm được việc lúc nào thế?" Mật Điềm nhíu mày nhìn Kỷ Ngôn: "Làm vệ sỹ cho ai, có nguy hiểm không?"
Kỷ Ngôn đưa tay chỉ vào Mật Điềm: "Tôi nghĩ kĩ rồi, cảm thấy Mễ Tu Dương là người không đáng tin, cho nên, tôi quyết định phải bảo vệ cô!" Ôn Kỷ Ngôn nghiêm túc nói: "Nếu dưới sự bảo vệ của tôi, Mễ Tu Dương vẫn tiếp tục theo đuổi cô, đồng