Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342048
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2048 lượt.
phúc khí.
Thẩm Túy Thạch, Độc Cô Đạc, Duệ Vương, Mộ Linh Trang, Hướng Uyển Ngọc đều đúng hẹn có mặt ở ngự hoa viên. Ngoài Thẩm Túy Thạch, Cung Khanh không biết khách mời có những ai, nên lúc nhìn thấy Độc Cô Đạc, rồi lại gặp Duệ Vương, tự nhiên nảy sinh lúng túng. Đến lúc nhìn thấy A Cửu và Tiết Giai thong dong đi đến, trong nháy mắt nàng đã hiểu ra mọi chuyện.
Mộ Trầm Hoằng đối với việc thê tử lần đầu tiên làm chủ sự trong cung tất nhiên cũng rất quan tâm, cố ý từ Cần Chính điện chạy tới động viên. Thông minh cơ trí như hắn đương nhiên cũng nhìn ra trên mặt mỗi người đều có những biểu hiện không giống nhau.
Duệ Vương còn đỡ, nhìn thấy Cung Khanh, trong mắt hắn lóe lên một tia rung động, rồi thần sắc lại nhanh chóng trở lại bình thường, phóng khoáng lạnh lùng. Còn Độc Cô Đạc vốn là người không biết giấu tâm tư, ánh mắt hắn chốc chốc lại liếc nhìn Cung Khanh một cái, lộ rõ vẻ si mê nuối tiếc. Tân nương mới xinh đẹp yêu kiều, so với hồi còn khuê nữ càng thêm vẻ phong tình ướt át, mỗi lời nói cử chỉ đều không thể kể xiết vẻ quyến rũ mê hồn, khiến hắn không kìm chế được ánh mắt cứ mãi quyến luyến không rời.
Tiết Giai biết rõ tính cách của Độc Cô Đạc cho nên mới cố ý mời hắn đến, làm thế vừa có thể khiến Hướng Uyển Ngọc nhận ra trượng phu nhà mình si mê ai, vừa có thể khiến Mộ Trầm Hoằng trong lòng nảy sinh khúc mắc, đương nhiên có thể ly gián tình tỷ muội của Hướng Uyển Ngọc và Cung Khanh, cũng khiến tình phu phụ giữa Mộ Trầm Hoằng và Cung Khanh được một phen sóng gió. Nàng ta cũng muốn nhân dịp này cho Mộ Trầm Hoằng tận mắt nhìn thấy thê tử của mình trước khi kết hôn đã phong lưu thế nào, những sự việc đào hoa cứ diễn ra ngay trước mắt hắn như thế, nàng ta không tin trong lòng hắn không nghĩ ngợi gì.
Ba đấng mày râu làm khách ở đây, người nào cũng từng có chút duyên nợ với thê tử mình, đã là nam nhân, trong lòng chắc chắn sẽ không thoải mái. Mộ Trầm Hoằng vẻ mặt thanh nhã lãnh đạm nở một nụ cười nhạt, cùng sánh vai Cung Khanh đi vào trong hoa viên hình chữ “Phúc”, mặt không đổi sắc ngồi xuống.
A Cửu cố ý đi trước mặt Thẩm Túy Thạch, cước bộ rất chậm. Thân là thần tử, Thẩm Túy Thạch đương nhiên không thể vượt mặt nàng ta, chỉ có thể ngẩng đầu chờ đợi. A Cửu cố ý cùng Tiết Giai bình luận về hoa cúc, thỉnh thoảng lại ngoái đầu cười, đề nghị Thẩm Túy Thạch làm một bài thơ.
Thẩm Túy Thạch chỉ cảm thấy ngày dài tựa năm, trong lòng nhạt nhẽo vô vị.
Cung Khanh nhìn xa xa, rồi quay sang cười với Mộ Trầm Hoằng nói: “Thảo nào công chúa để thiếp tổ chức bữa tiệc thưởng cúc này, thì ra tất cả chúng ta đều chỉ là những người làm nền.” Mộ Trầm Hoằng thấp giọng hỏi: “Những vị khách này đều là Khanh Khanh mời đến sao?”
Cung Khanh lập tức có chút lúng túng nói: “A Cửu chỉ bảo thiếp mời Thẩm đại nhân, những người còn lại là công chúa mời, thiếp không hề hay biết.”
Mộ Trầm Hoằng nhìn A Cửu, lại nhìn Tiết Giai khẽ hừm một tiếng.
Trong lòng Cung Khanh tuy rất bình thản, nhưng cũng lo lắng Mộ Trầm Hoằng lại suy nghĩ nhiều, liền cẩn thận tỉ mỉ quan sát những biểu hiện trên mặt hắn, hắn khẽ mím môi lộ một ý cười nhạt, thật sự nhìn không giống với người đang ghen. Nhưng tâm tư đế vương xưa nay vốn sâu sắc khó lường, sao có thể nắm bắt. Cung Khanh cảm thấy lúc này nên tránh mặt thì hơn, bởi vì Độc Cô Đạc nhìn nàng quá si mê, chỉ sợ một lát nữa thì người như Hướng Uyển Ngọc cũng nhìn ra manh mối.
“Thiếp xin đi trước một bước.”
Mộ Trầm Hoằng ừ một tiếng: “Vất vả suốt hai ngày, nàng về nghỉ ngơi đi.”
Về đến Đông cung không lâu thì thị nữ Vân Diệp mà Cung Khanh cố gắng bắt ở lại cũng quay về, hơn nữa thần sắc có vẻ không được tốt.
“Sao ngươi lại quay về?”
Vân Diệp nói nhỏ: “Tiểu thư, Thẩm Túy Thạch bị say rượu rồi. Công chúa có lòng tốt đến dìu ngài ấy, không ngờ ngài ấy lại gọi một tiếng “Cung tiểu thư”, thái tử điện hạ vừa nghe liền lập tức đứng dậy rời đi.”
Cung Khanh vừa nghe nhịp tim đã đập thình thịch, thật không ngờ bản thân đã sớm rời đi mà vẫn không ngăn được sự việc phát sinh ngoài ý muốn.
Xem ra lần này A Cửu và Tiết Giai đã đạt được ý nguyện, trong lòng Mộ Trầm Hoằng chắc chắn rất khó chịu.
Quả nhiên đêm nay, rất muộn Mộ Trầm Hoằng mới quay trở về, lại còn đi thẳng ra tịnh thất sau điện, tắm rửa sạch sẽ, đợi Cung Khanh ngủ trước rồi mới đi vào thư phòng.
Việc này là lần đầu tiên xảy ra kể từ lúc thành thân tới giờ.
Cung Khanh biết trong lòng hắn đang tích tụ điều gì, nhưng nàng không làm việc gì hổ thẹn với lương tâm, nếu chủ động giải thích với hắn, thì xem ra bản thân lại trở thành kẻ có tật giật mình.
Ngừng một lát, chân ngọc thon nhỏ thuôn dài kia lại nhấc dần lên, không sai không lệch chút nào chạm ngay vào chỗ đang rục rịch manh động định ngóc đầu dậy, khiến hắn lại phải hít một hơi thật sâu đè xuống, hắn không phải là Liễu Hạ Huệ, kiểu trêu chọc này đúng là muốn khảo nghiệm xem năng lực của hắn thế nào đây, đặc biệt là trước mặt nàng, năng lực của hắn căn bản bằng không.
Hắn xoay ngư