Thoát Không Khỏi Ôn Nhu Của Anh
Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341893
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1893 lượt.
g đại doanh lân cận đã sớm chọn được một vùng đất rộng lớn trống trải quây kín lại thành một vòng trong tách biệt.
Tuyên Văn đế dẫn theo các võ quan tướng lĩnh tham gia săn bắn đã sẵn sàng chờ xuất phát, Độc Cô Hoàng hậu dẫn theo các vị mệnh phụ phu nhân và một số văn quan lên đài cao đã sớm được dựng từ trước đó để quan sát cuộc so tài.
Phóng tầm mắt nhìn bao quát cả rừng cây, thấy khí thu bao trùm rộng lớn.
Sau khi tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng, dưới chân núi vang lên một tiếng kèn lệnh, đầu tiên cá kỵ binh làm cho dã thú trong rừng kinh sợ chạy ra khỏi chỗ ẩn nấp, sau đó bao vây dần dần dồn chúng vào những vòng vây nhỏ hơn, cố ý để chừa một chỗ ra vào.
Cung Khanh ghé mắt nhìn phu quân nhà mình, chàng mặc một quân trang bó sát, lộ rõ vóc người cao lớn tráng kiện, dưới tử kim quan là hai hàng lông mày lưỡi mác và đôi mắt sáng lấp lánh như sao, lưng giắt loan đao, tay cầm trường cung, thực đúng là phong tư lỗi lạc của bậc kỳ tài xuất chúng.
Mộ Trầm Hoằng đã sớm thương nghị với nàng, chỉ để nàng đứng ở trên đài cao quan sát, bởi sợ nàng đến chu kỳ hàng tháng sẽ cảm thấy có chút khó chịu. Thế nhưng khi thực sự đặt chân lên bãi cỏ, thấy trời thu trong xanh, khí thu dịu mát, từng đợt gió thổi tới khiến cho những ngọn cỏ dưới chân nhấp nhô uốn lượn, ý muốn được rong ruổi lại trỗi dậy trong lòng nàng.
“Phu quân thiếp cũng muốn đi.” Cung Khanh thì thầm.
“Nghe lời, cơ thể nàng đang không nhanh nhẹn, chỉ đứng một chỗ quan sát là được rồi, đợi lát nữa ta săn được một con hồ ly mang đến tặng nàng là phù hợp nhất.”
Nàng liền đỏ mặt, đưa mắt liếc hắn một cái sắc lẹm.
Tiếng kèn lệnh chưa dứt, đại quân kinh thành và các vùng phụ cận bên kia tạo thành một vòng tròn bắt đầu vây kín, bên này Tuyên Văn đế đi đầu nhằm hướng bãi cỏ mà tiến vào.
Mộ Trầm Hoằng theo sát ngay sau, tiếp đó là lần lượt đến các võ quan tướng quân.
Trong đội săn hầu hết là nam nhân, nhưng cũng có vài nữ nhân theo cùng, ví dụ như có tẩu tử của Hướng Uyển Ngọc là Lý Lục Văn, có phu nhân của tả hữu tướng quân Trương Siêu và mấy phu nhân của các vị tướng quân khác, tất cả đều là những nữ trung hào kiệt xuất thần từ tướng môn.
Thực ra ban đầu cuộc đi săn chỉ có nam nhân, nhưng về sau do A Cửu nài nỉ cũng muốn tham gia, Độc Cô hoàng hậu nghĩ nếu để nhi nữ một thân một mình lẫn trong đám nam nhân võ tướng thì thật chẳng hợp tình hợp lý. Nghĩ vậy bà đành để cho gia quyến của các võ quan cùng tham dự, như thế A Cửu mới không trở nên lạc lõng.
Lần này ngoài mấy vị phu nhân đã kết hôn ra, mấy thiếu nữ chưa chồng cũng được phá lệ lựa chọn. Ngoài A Cửu, còn có thêm mấy cô nương như Mộ Linh Trang, Tiết Giai, Kiều Vạn Phương, Hứa Cẩm Ca.
Y phục Tiết Giai đang mặc trên người có màu đỏ sẫm, mái tóc tết thành hai bím buộc gọn phía sau, trên đầu đội một chiếc khăn trùm màu son hồng, bay phất phơ trong gió nhìn rất nóng bỏng linh động.
Mộ Linh Trang mặc một bộ kỵ trang màu trắng, thanh lịch gọn gàng, trông như đóa sen vừa chớm nở, trong sáng thanh thoát, khiến cho người khác không khỏi trầm trồ.
Hứa Cẩm Ca lại mặc một bộ kỵ trang màu xanh biếc, tươi mát dịu dàng, xinh đẹp nho nhã.
Còn người anh mỹ xuất chúng nhất ngày hôm nay, không ai khác chính là Kiều Vạn Phương.
Mái tóc đen tuyền được búi cao gọn gàng, phía trước cài linh xà ngọc bích trâm, toát lên vẻ gọn gàng nhanh nhẹn, gương mặt nàng thập phần toàn mỹ, không chút son phấn, càng thêm sáng trong thuần khiết, tôn lên đôi làn thu thủy sáng long lanh. Nàng mặc bộ kỵ trang màu đen ôm sát cơ thể, tay áo bó, vòng eo nhỏ nhắn được thắt bằng chiếc thắt lưng màu cam nổi bật.
Kiểu trang phục cưỡi ngựa khỏe khoắn này, nhìn từ xa thì có vẻ như không phân biệt giới tính, nhưng thân hình gợi cảm kia lại khiến người khác không thể dễ dàng ngó lơ.
Cung Khanh cũng là nữ nhi mà còn không khống chế nổi đôi mắt, cứ mải nhìn về phía hai đỉnh ngọc kia rất nhiều lần. Nàng ngoái đầu nhìn thái tử điện hạ, thấy hắn đang dõi mắt xa xăm. Điện hạ người lẽ nào lại không nhìn thấy? Hay là không dám nhìn? Hay là ngại không nhìn? Hay là cố đợi đến lúc ta không để ý sẽ ngắm tỉ mỉ hơn? Hả?
Thái tử điện hạ vẫn cố dõi mắt ra xa, như thể nhìn tận lên đỉnh núi xa tắp kia.
Hừm… là giả vờ đúng không? Lúc về sẽ chết với ta!
Tiết Giai ngoái đầu đưa mắt liếc Cung Khanh, ánh mắt lập tức dán chặt vào Trầm Tuyết, khen ngợi: “Thật là một con bạch mã tuấn tú, không một sợi lông khác màu, nhất định là biểu ca chọn trong cả nghìn con mới tìm được.”
Rất chính xác, con ngựa Cung Khanh đang cưỡi đúng là Mộ Trầm Hoằng đã chọn lựa rất tỉ mỉ để tặng cho nàng, con ngựa này thuần tính, toàn thân trên dưới không một sợi lông khác màu. Cung Khanh vừa nhìn đã thích không muốn rời tay, cố ý đặt tên nó là Trầm Tuyết. Vừa khéo Mộ Trầm Hoằng cưỡi một con tuấn mã màu đen, một đen một trắng, thật xứng đôi.
Tiết Giai vừa dứt lời, lập tức mấy cô nương Mộ Linh Trang, Kiều Vạn Phương… đều đưa mắt nhìn sang, ai mấy câu cũng khen mấy câu tự đáy lòng.
Tiết Giai yêu quý vuốt ve Trầm Tuyết. Trầm Tuyết lại không nể mặ