XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342010

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2010 lượt.

n sàng, bèn pha một ấm trà, đợi phu nhân và nhi nữ. Uống hết nửa ấm, Cung phu nhân lúc này mới điệu đà xuất hiện. Bà ăn mặc lộng lẫy, đã gần bốn mươi nhưng vẫn còn quyến rũ và hấp dẫn như một mỹ nhân vậy.
Cung Cẩm lan theo kinh nghiệm lập tức trợn tròn mắt tỏ vẻ kinh ngạc.
Cung phu nhân vô cùng hài lòng, bước lên trước dịu dàng nắm lấy tay Cung Cẩm Lan, nũng nịu hỏi: “ Phu quân, có phải thiếp vừa già vừa xấu rồi không?”
Thị nữ Vân Thường cúi đầu giả làm bình phong, trong đầu thầm nhủ, đại nhân dám khẳng định thì chết chắc.
“ Phu nhân luôn xinh đẹp như hoa.” Thượng thư đại nhân từ lâu đã được tôi luyện vững vàng, mặt không biến sắc rút tay ra hỏi: “ Khanh nhi vẫn chưa xong sao?”
Trước đây đều là hai cha con đợi Cung phu nhân.
Cung phu nhân nhịn không nổi bực tức nói: “ Bảo nó mặc váy cầu vồng bảy sắc, nó nói quá diễm lệ, bảo nó búi tóc kiểu truy mã nó bảo quá phô trương, bảo nó đeo chuông vàng vào chân, mỗi bước kêu tính tang, nói bảo quá đỏm dáng, haiz… nói qua nói lại nó làm thiếp như một bà mẹ thô tục không có thẩm mỹ vây.” Nói đến đây, mắt hạnh của bà đảo ngược, tức giận phì một tiếng: “ Thật là, nhi nữ lớn chẳng coi mẹ ra gì.”
“Bảo nó nhanh lên, sắp muộn giờ rồi”
Cung phu nhân dặn dò Vân Hủy đi hối thúc tiểu thư thì Cung Khanh bước vào.
Cung phu nhân từ sớm đã bảo nàng mặc sao cho long lanh diễm lệ. Kết quả vừa nhìn thấy trang phục của nàng liền nhảy dựng lên: “ Con cố ý làm mẹ tức điên có phải không, buổi yến tiệc quan trọng như thế, nhi nữ trong kinh thành này ai không muốn bán mạng đi trang điểm chứ!”
“ Mẹ, con sợ chết nên không muốn ‘bán mạng’.” Cung Khanh bật cười, tiếng cười vừa trong trẻo vừa quyến rũ. Nàng mặc một chiếc váy lụa màu vàng nhạt, từ trên xuống dưới không có hoa văn gì, chỉ có một điểm sáng duy nhất là lưới viền dưới chân váy tương đối lớn, có đủ mười sáu nếp gấp. Chiếc váy bình thường thì không nói, nhưng đến trang sức cũng cực kỳ đơn giản, trên cổ chỉ đeo một chiếc vòng vàng, bên dưới có một bông hoa mai làm bằng ngọc trắng, dùng lam ngọc điểm xuyết làm nhụy hoa.
Trang phục bình thường. trang sức đơn giản thì ít ra khuôn mặt nên tô vẽ đậm hơn một chút, còn nàng thì sao, chỉ điểm một bông hao mai xanh ở giữa lông mày.
“ Khước chi hiềm phấn ô nhan sắc, đạm tào nga my triều chí tôn. Con muốn học theo Quách quốc phu nhân hả?”, Cung phu nhân gần đây đang xem dã sử Đường Minh hoàng, tức quá xuất khẩu thành thơ, cũng coi là có đất dụng võ.
( Khước hiềm chi phấn ô nhan sắc, đạm tào nga my triều chí tôn: đây là hai câu thơ trong bài thơ thứ hai cảu “ tập linh đài” đời Đường, là bài thơ châm biếm về mặt chính trị, người bị châm biếm là chị thứ ba của quý phi Dương Ngọc Hoàn
Quách quốc phu nhân: bà không dùng son phấn, tự cho mình có khuôn mặt đẹp đẽ, thường để mặt mộc đi bái kiến hoàng đế)
Cung Khanh thân mật nắm tay Cung phu nhân, thân mật nũng nịu nói: “ Mẹ, giờ trên người mẹ có cả mùi thư hương nữa, xuất khẩu thành thơ.”
“ Không cần nịnh nọt.” Cung phu nhân trợn mắt, quay người tìm cứu viện: “ Lão gia, ông nói nó đi chứ”
Ai ngờ Cung Cẩm Lan lại tỏ vẻ tán dương: “ Mặc như vậy rất đep.”
“ Rất đẹp?” Cung phu nhân không tin vào tai mình, nhìn nhi nữ một lượt từ trên xuống dưới, lúc này mới phát hiện ra điều tuyệt diệu của chiếc váy.
Vốn trong nếp gấp của chiếc váy lụa màu vàng nhạt có một lớp sa tanh màu cỏ, bên trên dùng chỉ vàng thêu hoa mai, khi bước nhẹ di chuyển, lớp viền váy mở ra để lại lớp sa tanh trong nếp gấp, giống như bông mai bay trên mặt sóng biếc, mềm mại uyển chuyển, cảnh ý tuyệt đẹp.
Nhưng Cung phu nhân vẫn chưa hài lòng, nếu như không đi lại, thì phong cảnh trong nếp gấp, có quỷ mới nhìn thấy. Bà tức giận đi ra cửa, trong tay cầm một chiếc quạt đàn hương, phẩy mạnh như muốn làm cho Cung đại nhân phải hắt xì hơi mới thôi. Để lỡ buổi Quỳnh Lâm yến lần này thì phải đợi đến ba năm nữa mới đến lần sau, Cung phu nhân cảm thấy nếu nhi nữ mười chín tuổi còn chưa lấy chồng thì đúng là trời sập.
Nghe nói tân khoa trạng nguyên năm nay là Thẩm Túy Thạch, có tướng mạo như Phan An, có tài hoa của Tống Ngọc. Cung phu nhân là người trọng hình thức, nên nhất quyết không để nhi nữ vốn được xưng tụng là kinh thành đệ nhất mỹ nhân lấy một người dung mạo tầm thường được, cho nên đối với vị tân khoa trạng nguyên có tài mạo song toàn kia có kỉ vọng rất lớn. Bà cũng dự định dùng sự dũng mãnh của năm đó lại một lần nữa “ cướp chồng” về cho nhi nữ nhà mình.
Sau khi lên xe ngựa, Cung phu nhân hỏi chồng: “ Thẩm Túy Thạch có thật là dung mạo tuấn tú như mọi người truyền tụng không?”
Cung Cẩm Lan đáp: “ Đúng là dung mạo anh tuấn, tài hoa tuyệt đỉnh.”
Cung phu nhân nghe vậy, vui mừng khấp khởi nhìn nhi nữ mỉm cười.
Cung Khanh khe khẽ cúi đầu, trong lòng lại không ngừng hiện ra hình bóng khác.
Cung Cẩm Lan nhìn phu nhân nói: “ Thái tử còn chưa kết hôn, năm sau tuyển phi.”
Cung phu nhân vừa nghe thấy liền nhảy dựng lên: “ Thiếp không muốn Khanh nhi làm Thái tửu phi gì hết. sau này hắn lên ngôi Hoàng đế, hậu cung có vô vàn cung