XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341781

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.

nữ. Thiếp không muốn Khanh nhi phải chia sẻ phu quân với người khác, cho dù đấy là Hoàng đế đi nữa.”
Hướng thái phi là cô mẫu của Cung phu nhân nên bà biết rõ máu và nước mắt đằng sau sự vinh hoa của Hoàng thất. Vì thế từ nhỏ bà đã là người thông minh, thực tế, biết hạnh phúc như thế nào mới thực chất nhất. Hơn nữa, xuất thân của nhi nữ đã không cần lợi dụng quyền thế của nhà chồng để vin theo mình rồng nép vào cánh phượng, bà không muốn nhi nữ hiến mình đi tranh đấu trong cung.
Suy nghĩ của nam tử đương nhiên khác với nữ tử. Cung Cẩm Lan thầm nhủ trong bụng một câu rồi nhắm mắt dưỡng thần.
Cung phu nhân cầm quạt quạt mạnh, lúc này trong lòng lại mừng thầm, may hôm nay nhi nữ của mình trang điểm nhạt nhòa nhưng nghĩ đi nghĩ lại nha đầu này xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành như thế, dù có ăn mặc giản dị thì sắc đẹp vẫn tỏa sáng lung linh, nhưng đừng để hoàng hậu ghi nhớ là được.
Cung phu nhân tâm trạng nửa lo nửa mừng, không ngừng trăn trở, cho đến tận khi kiệu dừng ở cửa đông huệ hòa uyển thì mới thôi không nghĩ nữa, đây là cửa ra vào giành cho các quan viên và gia quyến.
Cung phu nhân vừa xuống kiệu liền nhón gót nhào về phía Triều chính môn, đây là cổng vào của các tiến sĩ.
Cung Khanh cũng nhìn sang, nhưng khoảng cách quá xa chỉ thấy ở cửa Huệ Hòa uyển một màu đỏ rực rỡ giống như biển lửa. Các tân khoa tiến sĩ đều mặc hồng bào do Tuyên Văn đế ban tặng, tay cầm danh thiếp, xếp hàng lần lượt đi vào, ai cũng cúi đầu khom lưng. Nàng không nhịn được thốt lên vui vẻ: “ Nhìn giống như một đàn tôm trong nồi.”
Cung Cẩm Lan vội vàng chặn câu nói đùa của nhi nữ: “ Vào cung rồi, nói ít thôi.” Vừa nói xong, mắt nhìn thấy mấy người đang đi đến, người dẫn đầu khoác mãng bào, đeo đai ngọc chính là Duệ vương điện hạ.
Cung Cẩm Lan vội vàng dắt phu nhân ra thi lễ, Cung Khanh cũng theo đó cúi đầu hô vạn phúc.
Mộ Chiêu Luật quét mắt nhìn xuống thiếu nữ đang cúi đầu.
Y phục đơn giản thanh nhã, mái tóc che ngang, đóa mai xanh điểm giữa chân mày hòa cùng với sắc hoa trên cổ áo, giống như gió thổi bay một đóa, rụng nhẹ nơi chân mày vậy, còn làn da ấy thì trắng hương cả bạch ngọc đang đeo trên cổ, đúng là làm người ta…
Cung Khanh tuy không ngẩng lên nhìn, nhưng cảm nhận được ánh mắt đang dán chặt vào khuân mặt mình, nàng càng khép mi mắt, tránh ánh nhìn chăm chú của hắn ta.
“Vương gia, mời.” Cung Cẩm Lan cúi người mời hắn đi trước.
Mộ Chiêu Luật quét mắt nhìn đám tiến sĩ khom lưng đưa danh thiếp, khóe môi dường như hơi nhếch lên, cất bước.
Cung phu nhân đưa mắt nhìn theo vị Vương gia quyền quý thần bí khó đoán nhất trong triều, lòng thầm hừ một tiếng: “Có gì mà kiêu ngạo, chẳng qua là cháu ruột của hoàng thượng thôi.”
Trong vườn treo đèn kết hoa vô cùng rực rỡ, nổi bật một khung cảnh phồn vinh thời hưng thịnh.
Dạ yến đặt tại sân khấu ven hồ, còn bàn tiệc hậu cung đặt ở chỗ khác, cách một bức rèm ngọc, ngồi trong bàn tiệc có thể nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, về tướng mạo người mới, cũng có thể nhìn tương đối rõ.
Các mệnh phụ được cung nga sắp xếp vào chỗ ngồi, Cung phu nhân thân phận cao quý, ngồi ở hàng ghế thứ hai sau hoàng hậu, Cung Khanh không có việc gì ngồi luôn sau mẫu thân.
Nhìn qua rèm ngọc, trên sân khấu ven hồ, đúng là muôn hồng nghìn tía, quan viên trong triều từ tam phẩm trở lên đều mặc quan bào màu tím, các tân tiến sĩ lại mặc áo hồng bào, đầu đội mũ cánh chuồn, bên trên cài hoa. Đây đều là do Tuyên Văn đế ban thưởng.
Thanh niên thư sinh mặc thế thì cũng tạm được, nhìn giống như là tân lang vậy. Còn các tiến sĩ già, nếp nhăn đầy mặt, ăn mặc như thế, thật là… Nhưng dù nói thế nào, thì mặc màu đỏ tím cũng là đúng rồi, đi làm quan chẳng phải chỉ mong có được một tương lai như thế?
Cung phu nhân ánh mắt hấp háy nhìn xung quanh, cùng hàn huyên với các phu nhân tiểu thư thân quen, thuận lợi mọi bề.
Cung Khanh tương đối thờ ơ với cảnh tượng trước mắt. Thuở thiếu thời nàng vốn cũng có nhiều bạn đồng trang lứa, nhưng càng lớn càng trở nên xinh đẹp, hai năm trước lại được xưng là kinh thành đệ nhất mỹ nhân, thì các khuê nữ lần lượt rời xa, chẳng ai muốn ở cạnh nàng bởi dễ bị so sánh.
Đạo lý cây to đón gió nàng hiểu rõ, nên càng lớn nàng càng đơn giản, Quỳnh lâm yến đêm nay, nàng chọn một chiếc váy bình thường nhất, sau khi nhập tiệc liền yên lặng ngồi bên mẫu thân.
Được một lát là đến nghi lễ hoàng đế xuất hiện trước thủy tạ.
Quần thần dời chỗ ngồi tiến hành quỳ lạy, hoàng đế hoàng hậu lần lượt an tọa, quần thần đứng dậy tham bái.
Trước ngự tọa một vị thần quan hô to: “Nhập tiệc, mời mọi người vào chỗ.”
Sau đó, nhã nhạc bắt đầu được tấu lên.
Lúc này, quan chủ khảo đại học sỹ Tưởng Đồng Trinh dẫn toàn thể tiến sĩ tiến hành tam quỳ cửu khấu, sau đó tân khoa trạng nguyên Thẩm Túy Thạch đại diện các tiến sỹ dâng tạ biếu với Tuyên văn đế.
Nhìn qua rèm ngọc, Cung Khanh thấy một nam tử bước ra hành lễ trước ngự tọa.
Ánh nến đỏ trên chân đế cao chiếu lên khuôn mặt anh tuấn, lông mày lưỡi mác, mắt sáng như sao. Cùng là hồng bào, nhưng chàng mặc lê