Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341783

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1783 lượt.

. Trên mặt Nhạc Lỗi thấp thoáng một nục cười chua chát.
Cung phu nhân đợi mọi người đi hết mới thấp giọng hỏi nhi nữ: “ Bọn chúng có… con không?”
“ Không có” Cung Khanh đương nhiên hiểu mẫu thân muốn hỏi gì, vì sợ bà lo lắng nên cũng không nhắc đến chuyện Khố Địch vô lễ với mình.
Cung phu nhân thở phào, nói với Cung Cẩm Lan: “ Đêm nay thật khổ cho Nhạc tướng quân, phải tìm cách cảm tạ chàng ta mới được.”
Cung Cẩm Lan đáp: “ Vậy ngày mai hạ triều, ta mời chàng ta đến nhà ăn cơm, nàng hãy chuẩn bị một món quà cảm tạ.”
Cung phu nhân vội tán thành.
Cung Khanh sau khi trở vào nhà sau, thị nữ đã chuẩn bị xong nước để nàng tắm gội. Cởi bỏ y phục, nhìn trên cổ áo của nàng còn một viên trân châu, nàng liền nhớ đến người đó.
Hắn nói, khi nào nàng nhìn thấy viên trân châu này, hãy cảm tạ hắn.
Ngâm mình trong nước, cảm giác bàn chan bị hắn nắm trong tay vẫn còn nguyên vẹn.
Liệu hắn có mang hạt trân châu đó đên tìm nàng không?
Chợt nàng thấy tim mình đập nhanh, mắt hơi nóng lên như vừa có một làn gió xuân thổi qua.
Hôm sau, khi thượng triều xong Cung Cẩm lan mời Nhạc Lỗi và Độc Cô Đạc đến nhà làm khách để cảm tạ ơn cứu mạng nhi nữ đêm hôm trước.
Cung phu nhân vốn không muốn mời Độc Cô Đạc, nhưng hắn là người biết rõ sự tình, nên phải bịt miệng hắn lại, không thì chuyện nhi nữ bị bắt cóc sẽ truyền ra ngoài, làm tổn hại đến thanh danh nên không thể không mời hắn.
Cung phu nhân vừa sáng sớm tỉnh dậy đã dặn dò đầu bếp chuẩn bị tiệc rượu cực kỳ thịnh soạn còn mình xuống kho chọn một món quà tặng cho Nhạc Lỗi.
Chọn đi chọn lại đến hoa cả mắt mà vẫn chưa được, bà than thở: “ rút cuộc nên tặng gì đây, tặng kim ngân thì dung tục quá.”
Cung Khanh trong lòng xao động, người đó cũng nói như vậy, muốn nàng tặng một giai thoại phong lưu. Nhớ lại tình cảnh đêm đó, mặt nàng bỗng đỏ bừng.
Cung phu nhân thấy nhi nữ không nói gì cả, quay đầu lại nhìn, liền ngẩn người.
Đây đúng là khuôn mặt tương tư của khuê nữ, lẽ nào con mình đã rung động với ân nhân cứu mạng
Cung phu nhân hiểu nhầm đối tượng làm con mình đỏ mặt, ngĩ kỹ lại thì Nhạc Lỗi tướng mạo anh tuấn bất phàm, chức quan cũng không thấp, chỉ là không biết gia cảnh thế nào, đợi lát nữa nghe ngóng xem sao.
Do dự một lúc lâu, cuối cùng bà cũng chọn được một bức thư pháp của Mễ Phất. “ Sao mẹ lại tặng chàng ấy cái này ?” Cung Khanh cảm thấy bảo kiếm tặng anh hùng thì sẽ hay hơn. Chỉ tiếc phụ thân nàng là quan văn, nên trong nhà không có bảo kiếm.
( Mễ Phất: 1051-1107 tại Phú Chương, hiệu là Tương Dương, Mạn Sĩ, Hải Nhạc ngoại sử, Lộc Môn cư sĩ, Ông là họa sĩ, nhà giám định, nhà sưu tầm và nhà thư pháp nổi tiếng thời Bắc Tống, ông bất mãn với quan trường, cách ăn mặc và sự đam mê thư pháp, đá quý của ông bị người đời cho là điên cuồng, nên người ta gọi ông là “ Mễ điên”)
“ Nhạc tướng quân tuy là võ tướng, nhưng cũng là văn nhân, chữ thảo Mễ Phất này giống như là công phu tuyệt đỉnh của chàng ta. Con không nhìn thấy cong phu phi thiềm tấu bích của chàng ta thật phóng khoáng tiêu sái biết bao sao?”
( Phi thiềm tấu bích: ý chỉ người có võ nghệ cao cường)
Hai mắt cung phu nhân bừng sáng, đúng kiểu thiếu nữ ngưỡng mộ đại hiệp.
Cung Khanh cố nhịn cười, may mà phụ thân không nhìn thấy bộ dạng si mê này, nếu không chắc đau lòng chết mất.
Hai người rời khỏi nhà kho, Cung Khanh hỏi nhỏ: “ Mẫu thân, hôm qua biểu tỷ có nói với con một chuyện”
“ Chuyện gì?”
“ Hoàng hậu định tuyển một số thiếu nữ chưa chồng vào cung cùng công chúa đón lễ hội hoa, nhưng thực chất là muốn tuyển Thái tử phi.”
Cung phu nhân giật mình hỏi; “ Liệu con có trong đó không?”
Cung Khanh bất lực nhăn mày: “ Với địa vị của phụ thân và ông ngoại thì con đoán là có. Con định từ ngày mai sẽ cáo bệnh nghỉ ngơi. Vừa hay tối qua gặp chuyện kinh sợ, hôm nay khi mời Độc Cô Đạc đến, mẫu thân hãy thuận miệng nói ra. Chàng ta là cháu trai Độc Cô hoàng hậu, nếu chàng ta tự mình nói Độc Cô hoàng hậu nhất định không nghi ngờ gì. Con đương nhiên cũng có thể tránh được chuyện đó.
Cung phu nhân vui mừng nói: “ Đúng thế, quả nhiên là tái ông thất mã không lường được họa phúc.”
Nhạc Lỗi vừa vào Cung phủ lập tức dược tiếp đón như thượng khách. Đặc biệt là Cung phu nhân, vì trong lòng vốn có ý định chọn chàng làm con rể nên đối với chàng vô cùng nhiệt tình. Độc Cô Đạc nhìn thấy vô cùng ghen tỵ, trong lòng có dự cảm không hay, quả nhiên, qua ba tuần rượu, liền nghe thấy Cung phu nhân hỏi: “ Nhạc tướng quân tuổi trẻ tài cao không biết đã đính hôn chưa?”
Độc Cô Đạc như bị thức ăn chèn trong cổ họng, còn chưa đợi Nhạc Lỗi đáp lời, chàng ta đã chen ngang: “ Nhạc tướng quân phải lập nghiệp trước rồi mới thành gia thất, tương lai còn muốn đi Tây an lập chút công lao.”
Nhạc Lỗi: “…”
Cung phu nhân ồ lên một tiếng, trên mặt lộ rõ vẻ thất vọng. Trên chiến trường đao kiếm vô tình, thân là võ tướng, nguy hiểm rất lớn, tốt nhất vẫn nên chọn một quan văn. Nghĩ thế nên Cung phu nhân lại thấy tốt nhất nên đợi Quỳnh Lâm yến tìm một thanh niên tài mạo song toàn vẫn hơn.