XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341767

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1767 lượt.

uốc Công lập mưu lừa hắn. Việc này không can thiệp vào có phải tốt hơn không.”
Cung phu nhân phản đối: “ Tẩu tẩu chưa bao giờ nhờ vả thiếp việc gì, thật khó tỷ ấy mới mở miệng, thiếp sao có thể cự tuyệt? Hơn nữa chúng ta không nói người giải đố là Uyển Ngọc mà để tiểu Hầu gia tự cho rằng đó là Uyển Ngọc, như vậy thì việc này sao có thể gọi là lừa hắn được?”
Thế mà không gọi là lừa gạt ư? Cung Cẩm Lan lắc lắc đầu không có cách nào hiểu nổi lý lẽ của mấy nữ nhân kia.
Trời vẫn còn chưa tối, nhưng trên đường phố Trường An tiếng người đã vô cùng huyên náo, ai ai cũng đổ xô ra đường.
Sau tết Nguyên Đán là đến những lễ hội khác nối tiếp nhau như tết Nguyên Tiêu, lễ Trung Hòa, lễ hội hoa, lễ Thượng Ty ngày nào cũng tưng bừng náo nhiệt, nhưng trong đó tết Nguyên Tiêu là long trọng nhất, ba ngày liên tiếp không có đêm, cả kinh thành tưng bừng chào đón, bách tính sôi nổi ăn mừng, đi dạo khắp các phố ngắm đèn, cùng nhau vui đùa thâu đêm.
Dòng người trên đường vô cùng náo nhiệt, hầu như ai cũng đeo mặt nạ với muôn hình muôn vẻ chính là một điểm thu hút lớn của tết Nguyên Tiêu.
Những người nghèo mua mặt nạ rẻ tiền được bày bán ở những sạp hàng ven đường để hòa cùng không khí chung. Còn người giàu có lại muốn mình phải nổi bật khác người, thông thường để có một chiếc mặt nạ ưng ý, họ phải tiêu tốn rất nhiều tiền. Đầu tiên phải bỏ một khoản tiền lớn để thuê họa sĩ giỏi vẽ mặt nạ, sau đó lại thuê nghệ nhân nạm vàng khảm ngọc lên đó cố gắng để chiếc mặt nạ đạt tới mức tinh xảo lộng lẫy, độc đáo, nổi bật trong đêm hội Nguyên Tiêu.
Cung phu nhân dày công chuẩn bị hai chiếc mặt nạ, một chiếc thanh tú như đóa sen nở trên mặt nước, một chiếc thì mĩ miều quốc sắc thiên hương, cả hai đều do họa sĩ bậc thầy chốn kinh thành tô vẽ tỉ mỉ, rồi sau đó mới chuyển đến phường thêu dùng chỉ kim tuyến điểm xuyết trên cánh và nhụy hoa. Dưới ánh đèn, những cánh hoa sẽ lấp lánh vô cùng sinh động, giống như đang nở rực rỡ dưới ánh mặt trời, lung linh khoe sắc, đẹp không sao tả xiết.
(Lễ Trung Hòa: Còn được gọi với nhiều tên khác nhau như Long Đại Đầu, Lễ Xuân Long. Lễ Thành Long, đây là ngày lễ truyền thống của người Trung Quốc diễn ra vào ngày 2/2 âm lịch. Đây cũng là ngày sinh của ông Địa. Theo truyền thuyết dân gian, đây là ngày Long Vương ngẩng đầu lên hồ nước gọi gió nên nó còn mang ý nghĩa sau ngày này trời sẽ mưa nhiều.
Lễ hội hoa: ngày 12/2 âm lịch
Lễ Thượng Ty: diễn ra vào ngày 3/3 âm lịch nhưng bây giờ không còn phổ biến nhiều trong tập tục của người Hán.)
Trời chiều chạng vạng, Cung phu nhân liền dẫn nữ nhi lên kiệu, đi thẳng tới phố Trường An, một con phố phồn hoa bậc nhất chốn kinh thành.
Lúc này dòng người đang vô cùng tấp nập, chen vai lấn chân, dường như tất cả đều tụ tập ở đây vậy. Những chiếc đèn lồng thắp nến lung linh, ánh sáng rực rỡ của chúng khiến cho những vì sao trên bầu trời cũng trở nên mờ nhạt, đến cả vầng trăng cũng cô đơn lẻ bóng.
Cung phu nhân xuống kiệu ở cầu Bình An ở đầu đường Trường An, dẫn Cung Khanh và thị nữ hòa vào dòng người đi bộ đến Đăng Nguyệt lầu ở giữa phố. Trong nhã gian ở lầu hai, Hàn thị và Hướng Uyển Ngọc đã sớm đợi ở đó.
(Nhã gian: phòng dành cho thượng khách)
Hướng Đại Trụ đứng chờ ở cửa nhã gian, người đúng như tên, giống hệt một cái cột vừa to vừa thô. Cung Khanh từ nhỏ thường xuyên đến nhà ông ngoại nên nhìn hắn quen mắt không cảm thấy có gì là bất ngờ khiếp đảm.
Bước vào nhã gian, Hàn thị đích thân đứng dậy chào đón, đối xử với mẹ con Cung phu nhân rất nhiệt tình.
Hướng Uyển Ngọc chúc Cung Khanh cát tường, tuy vậy vẻ mặt có chút không tự nhiên.
Cung Khanh mỉm cười đáp lễ, trong lòng biết rõ biểu tỷ (chị họ) đang vô cùng ghen tức.
Lần này mình mà không giúp, tỷ ấy nhất định sẽ oán giận lắm đây, nhưng giúp rồi cũng chẳng hay ho gì, tỷ ấy không chỉ ghen tỵ vì mình thông minh hơn, mà còn cho rằng mình nhận lời giúp đỡ chẳng qua cũng chỉ để khoe khoang
Theo một nguồn dò la đáng tin cậy, đêm nay Độc Cô Đạc đeo một chiếc mặt nạ Thần Nông, đã bước vào nhã gian thứ tư trên tầng hai của Vãn hà lầu. Cho nên Hàn thị vừa nhìn thấy Cung Khanh liền đi thẳng vào vấn đề: “ Ta đã dặn dò Đại Trụ, bảo hắn kheo nhất là đứng phía dưới bên ngoài cửa sổ phòng của tiểu Hầu gia, để người trong phòng cúi đầu xuống là có thể nhìn thấy các con” Vừa nói bà vừa đưa ra một chiếc mặt nạ vô cùng tinh xảo đẹp đẽ, cười nói: “ Đây là mặt nạ của Uyển Ngọc, tất cả đều nhờ cậy vào cô cháu ngoại này.”
“ Cửu mẫu (mợ) khách khí rồi, Khanh nhi đương nhiên sẽ tận lực.” Cung Khanh nhận lấy mặt nạ, vừa nhìn đã biết giá trị không phải nhỏ. Trên mặt nạ vẽ một khuôn mặt mừng vui hớn hở, không nói đến những nét vẽ tinh xảo tài tình, mà chỉ riêng bông hoa mai kia dùng đá hồng ngọc điểm tô, giữa nhụy dát những sợi vàng mảnh nhỏ,dài ngắn khác nhau, cũng đủ làm chiếc mặt nạ trở nên vô cùng sinh động. Không chỉ thế, lông vũ trang trí ở trên thân chim hỉ tước chính là lấy từ lông của con chim khổng tước cắt tỉa thành. Xem ra cửu mẫu đã phải rất lưu tâm khổ tứ vì việc này.
Hướng Uyể