Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh?
Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341766
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1766 lượt.
n Ngọc nói với thị nữ đứng sau lưng: “ Thanh Hoa, đeo mặt nạ cho tiểu thư”
Thanh Hoa hai tay đỡ mạt nạ, cẩn thận buộc thắt nút sợi dây phía sau gáy cho Cung Khanh
Sau khi tất cả đã chuẩn bị ổn thỏa, Cung Khanh dẫn theo Thanh Hoa, Lam Nguyệt ra khỏi phòng. Hướng Đại Trụ dẫn theo hai tên gia đinh theo sát phía sau cùng đi xuống Vãn Hà lầu, cả đoàn lẫn trong biển người. Hướng Đại Trụ mắt nâu tóc xoăn, cao hơn đám đông một cái đầu trông rất nổi bật, tất cả mọi người đều ngoái nhìn hắn ta.
Hai tên tiểu nhị đứng trước cửa Vãn Hà lầu đang nhiệt tình mời khách qua lại.
Dưới mái hiên cong cong phía trước nhà treo rất nhiều đèn lồng với các kiểu hình dáng, ánh sáng lung linh, hao văn đa dạng. Mọi người xúm quanh đó để xem đố đèn, vừa quan sát vừa suy đoán, bàn tán xôn xao.
“ Đố đèn của Vãn hà lầu năm sau khó hơn năm trước”
“ Nếu mà đố đèn dễ đoán thì tối nay để người ta chen chúc nhau sập cả Vãn hà lầu này à?”
Giải đó đèn chính là một trong những mánh khóe thu hút khách của tửu lầu này, chủ yếu là muốn thu hút sự chú ý của người khác, chứ không phải để người khác có thể dễ dàng giải được, cho nên trên những chiếc đèn chỉ viết câu đố mà không gợi ý là đố đồ vật hay đố chữ, rõ ràng muốn làm người xem có cảm giác không biết bắt đầu từ đâu.
Khách xem đố đèn cũng không phải thật lòng muốn giải được năm mươi câu đố để ăn một bữa tiệc miễn phí, mà câu nào giải được thì có chút hài lòng, còn câu nào không giải được thì tiêu sái rời đi. Vì vậy trước cửa Vãn Hà lầu tuy đông đúc náo nhiệt nhưng không hề có cảnh chen lấn, khách đến xem giống như dòng nước chảy, đến rồi đi, đi rồi đến.
Một nữ tử đeo mặt nạ chậm rãi bước lên, đứng thật lâu trước những câu đố đèn, nữ tử ấy mặc sơ mi màu hồng phấn suôn mềm, rất tự nhiên hoạt bát, eo thắt đai gấm màu quýt chín, bên trên thêu điểm vài đóa hoa mai màu trắng, tôn lên vòng eo nhỏ nhắn, vừa nhìn đã toát ra vẻ nhẹ nhàng tươi sáng.
“ Đạp hoa quy lai điệp nhiễu tất, là Hương Phụ”
“ Độc tại dị hương vi dị khách, là Sinh Địa”
“ Linh lạc thành nê niễn tác trần, là phấn trầm hương”
Nữ tử một hơi giải liền ba câu đố, ngay cả ngừng nghỉ cũng chẳng có, giống như đọc sách trơn tru vậy, còn giọng nói nghe êm tai thú vị, dịu dàng uyển chuyển, mềm mại như chim oanh mới sinh rời khỏi tổ, khiến mọi người đều nhao nhao ghé mắt ngắm nhìn.
Hai tên tiểu nhị thốt lên kinh ngạc “ Ai da, tiểu thư tài cao rõ ràng đều giải đúng rồi”
Phía sau lập tức có người nói chen vào: “ Hóa ra là tên các vị thuốc, thảo nào chúng ta không giải được.”
“ Chúng ta không phải đại phu, làm sao có thể nghĩ ra được những thứ ấy.”
“ Tiểu thư nhà ta học sâu biết rộng” Hướng Đại Trụ đứng sau Cung Khanh lập tức đắc ý lên tiếng. Giọng nói của hắn cao vang the thé, lại còn cố ý nhấn mạnh hai chữ “ tiểu thư”, lập tức người trong các nhã gian ở lầu hai đều thò đầu nhìn xuống.
Ở trong một gian phòng có vị trí đẹp nhất, không khí ấm áp như mùa xuân, có ba người ngồi bên chiếc bàn bát tiên kê cạnh cửa sổ. Đó là Hầu gia Độc Cô Đạc của phủ Định Viễn Hầu. Tả vệ tướng quân Nhạc Lỗi của Cấm vệ quân và Duệ vương Mộ Chiêu Luật.
( Bàn bát tiên: một kiểu bàn hình vuông to, mỗi phía ngồi được hai người)
Tiếng thán phục dưới lầu đã khiến cho Mộ Chiêu Luật đang ngồi sát cửa sổ phải đưa mắt nhìn xuống, đập vào mắt hắn là thân hình cao lớn vạm vỡ của Hướng Đại Trụ, ngoại hình mang đâm nét dị quốc của hắn ta thật nổi bật.
Hắn không kiềm chế được nhếch môi cười: “ Tiết Nhị, kia chẳng phải là quản gia nhà phu nhân của ngươi sao?”
“ Phụt….” một tiếng, bao nhiêu rượu trong mồm Đôc Cô Đạc đều phun ra hết.
Nhạc Lỗi ngồi bên cạnh cửa sổ lập tức đứng dậy tỏ vẻ chu đáo, cười hà hà nói: “ Đổi chỗ ngồi cho dễ ngắm, giai nhân giải đố đèn kia chắc hẳn là vị hôn thê của Hầu gia rồi.”
“ Đừng nói nhảm, bát tự là việc không thể nhìn thoáng qua.” Miệng tuy nói vậy nhưng Độc Cô Đạc vẫn nhanh chóng chuyển sang chỗ ngồi của Nhạc Lỗi , thò đầu ra xem.
(Bát tự: một cách xem số mệnh của người Trung Quốc dựa vào tám chữ của giờ, ngày, tháng năm sinh viết theo thiên can và địa chi có thể suy đoán ra vận mệnh của một con người)
Nữ tử đó đứng nghiêng nghiêng, thân hình thướt tha yểu điệu, chiếc mặt nạ trên mặt đã che chắn toàn bộ dung nhan, một chiếc lông đuôi chim khổng tước vừa khéo thò ra, thấp thoáng để lộ hàng lông mày được tô vẽ cẩn thận phía sau mặt nạ. Tóc mây vấn cao, dưới ánh đèn lồng lung linh rực rỡ sắc màu, nàng duyên dáng yêu kiều như đứng giữa muôn vàn quang ảnh, chỉ với thân hình nghiêng nghiêng ấy không thể tả hết được vẻ mềm mại uyển chuyển của nàng, thực giống như một thiếu nữ trong tranh vậy.
Đây là Hướng Uyển Ngọc ư? Độc Cô Đạc không có cách nào xác nhận, tuy hai nhà xưa nay thường hay qua lại, nhưng nữ tử chưa xuất giá luôn ở trong khuê phòng, hắn tuy đã từng gặp Hướng Uyển Ngọc, nhưng cũng không quen thuộc lắm, chỉ dựa vào hình dáng thì thật không thể nào phân biệt được.
Nữ tử đó khẽ ngẩng đầu nhìn đèn lồng rồi nói lưu loát nhẹ nhàng nước chảy mây trôi: “ Thâu lương hoán trụ, là M