Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342014
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2014 lượt.
lờ mờ, Cung phu nhân không nhìn rõ, chỉ thấy nhi nữ của mình vẫn bình thường, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.
Cung Khanh và mẫu thân ra đến bên ngoài, đợi lên xe ngựa nàng mới thuật lại mọi chuyện cho mẫu thân nghe. Đương nhiên cũng đã lược bỏ một số chi tiết, nhưng Cung phu nhân vốn là người vô cùng tỷ mỉ, sau khi nghe xong, bèn nghi hoặc hỏi lại: “Tay hắn sao lại chạm vào váy con?”
Cung Khanh: “…”
Là một nữ nhân đã yên bề gia thất, Cung phu nhân vô cùng mẫn cảm đoán ngay ra một khả năng.
“Hắn sờ đùi con?”
Cung Khanh cúi đầu, ậm à ậm ừ… nói “sờ” thì hơi quá, nên nói là “chạm” thì đúng hơn.
Cung phu nhân thấy nàng không trả lời, đột nhiên giọng nói vút lên đến quãng tám: “Hắn thật sự đã sờ đùi con?”
Cung Khanh vội vàng phân trần: “Mẫu thân bình tĩnh, là chạm, chạm thôi.”
Khi nói đến chữ “chạm” nàng phát âm hơi nặng, lại còn cố tình lặp thêm một lần, nhưng cũng không đủ để ngăn được giọng nói cao vút của Cung phu nhân: “Thế vẫn không phải là sờ sao?”
Cung Khanh lặng lẽ cúi đầu, việc tỉa tót câu chữ thật là quan trọng.
Cung phu nhân tức giận mắng: “Đồ háo sắc!”
“Có lẽ là vô tình, không cẩn thận thôi.”
Cung phu nhân nghiến răng: “Quỷ mới tin được.”
Bà không thể ngờ Đông cung Thái tử vốn nổi tiếng là người không ham nữ sắc, có thanh danh lại có thể đùa cợt nhi nữ, hơn nữa lại là nhi nữ của mình. Về đến phủ thượng thư, Cung phu nhân uất giận trong lòng cứ liên tục đi đi lại lại trong phòng.
Cung Khanh an ủi bà: “Mẫu thân, việc không nghiêm trọng như mẫu thân tưởng tượng đâu, lúc đó trên cầu chỉ có Cửu Công chúa nhìn thấy. Cung nữ đương nhiên không dám nói lung tung, còn Cửu Công chúa thì với việc liên quan đến danh dự của Thái tử, nàng ấy nhất định cũng không nói ra đâu.”
Cung phu nhận giận đùng đùng nói: “Hắn rõ ràng là cố ý mà, cứ ỷ mình là Thái tử, nên dù có đùa cợt con, thì con cũng không dám làm gì hắn.”
“Mẫu thân, không phải là sờ, mà là chạm, chạm vào rồi đi qua… Nói nghiêm túc thì động tác đó cũng không thể xem là đùa cợt và thất lễ.”
Cung Khanh giải thích mà bản thân cũng thấy ngượng ngùng, thực sự trong lòng nàng không chắc chắn lắm, nhưng phàm việc gì cũng nên nghĩ theo hướng tích cực, nếu không thì làm sao có thể sống tiếp được đây?
Cung phu nhân lại không thể làm được như nhi nữ của mình nên vẫn tiếp tục đi đi lại lại.
Quản gia bị bà sai đi gọi Cung đại nhân về, lúc này đúng là một khắc tựa ngàn thu.
Cung Khanh thấy mẫu thân cứ đi qua đi lại hoa hết cả mắt, liền trở về khuê phòng đi ngủ trước, bỏ mặc Cung phu nhân một mình trong phòng đợi Cung Cẩm Lan về đưa ra biện pháp.
Còn lúc đó, Cung đại nhân đang cười nói cùng Độc Cô Đặc đi ra khỏi Huệ Hòa uyển.
Độc Cô Đạc muốn lấy lòng Cung đại nhân, nên trước mặt ông luôn tỏ ra khiêm nhường nhã nhặn, cùng nhau cười cười nói nói suốt cả buổi tối. Đợi đến khi yến tiệc kết thúc, chàng ta một bước không rời bám chặt lấy Cung Cẩm Lan, cả hai cùng nhau rời khỏi Huệ Hòa uyển. Độc Cô Đạc trong lòng mừng thầm vì lát nếu có thể nhân cơ hội này gặp gỡ Cung tiểu thư nói mấy lời hoa mỹ, mà cách tốt nhất là có thể đi nhờ xe ngựa của người ta về nhà.
Nhưng tiếc là khi vừa ra ngoài, quản gia Cung Phúc Quý của Cung phủ tiến sát lại gần Cung Cẩm Lan bẩm báo, tiểu thư trong người không khỏe, đã cùng với Cung phu nhân trở về nhà trước. Cung đại nhân vừa nghe tin liền sốt ruột, vội vàng lên ngựa quay về phủ.
Độc Cô Đạc mong mỏi cả buổi tối, đột nhiên nghe tiếng “bịch”, trái tim rớt xuống đất. Không những không gặp được Cung tiểu thư, mà quan trọng hơn là hắn đã chờ đợi bao nhiêu ngày, để cuối cùng mới sắp xếp được một cơ hội tuyệt vời. Lát nữa thôi, hắn sẽ diễn cảnh anh hùng cứu mỹ nhân. Nhưng, mỹ nhân đã không còn, cứu cái gì nữa đây? Xuân tình không thành công khiến lòng hắn cứ sục sôi cả buổi tối…
Hắn vội vàng dặn dò thủ hạ bảo đám người vô lại đang mai phục dưới cầu đợi xe ngựa Cung phủ đi qua, rằng kế hoạch đêm nay hủy bỏ.
Cung đại nhân trở về phòng, vội vàng hỏi phu nhân: “Khanh nhi đâu?”
“Đại sự không tốt rồi.”
Cung Cẩm lan vừa nghe đã mềm nhũn cả người: “Nói mau, rốt cuộc Khanh nhi bị làm sao?”
Cung phu nhân lập tức thuật lại sự tình cho phu quân nghe, ai ngờ Cung Cẩm Lan nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm: “Cứ tưởng chuyện gì lớn lắm, chuyện đó có gì đâu?”
Cung phu nhân thấy phu quân của mình thờ ơ lãnh đạm thì đầu váng mắt hoa.
“Việc này phu nhân nghĩ ngợi nhiều quá rồi. Mặt cầu chật hẹp, khi đi ngang qua không chú ý nên chẳng may mắc vào váy mà thôi. Việc không có gì không truyền ra ngoài đâu, mà ai dám bình luận thị phi về Thái tử chứ?” Dứt lời, Cung Cẩm Lan ngáp dài, chuẩn bị đi ngủ.
Cung phu nhân tức đến nỗi mắt hạnh long sòng sọc, lửa giận bốc lên đầu, phụ tử nhà này đều thờ ơ đến thế, một người hai người đều đi ngủ hết, thật đúng là cha nào con nấy.
Mộ Trầm Hoằng rốt cuộc là vô tình hay cố ý sờ đùi nhi nữ của bà? Câu hỏi này khiến cho Cung phu nhân cả đêm trăn trở.
Còn Cung Khanh cũng bị câu hỏi ấy khiến cho trằn trọc hồi lâu, cuối cùng nàng quyết định, nên coi h