Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341791
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1791 lượt.
phủ giống như một giấc mơ, mọi thứ dường như không có thực.
Khi còn niên thiếu chỉ một lần tương ngộ đã thay đổi cả số mệnh, chàng chưa từng nghĩ rằng sau sáu năm lại có thể trùng phùng.
Ông trời quả nhiên ưu ái chàng, vận may nối tiếp vận may, khiến chàng hơi ngơ ngẩn. Kim bảng đề tên, xa quê gặp cố nhân, đêm động phòng hoa chúc, bốn niềm vui lớn trong đời người, cơ hồ chàng sắp có đủ.
Chàng quả thật không dám tin, cả ngày ngơ ngơ ngẩn ngẩn.
Sau khi đỗ trạng nguyên, mấy ngày này người mời chàng đến nhà ăn cơm nhiều không kể xiết. Ngụ ý của họ không nằm ở việc uống rượu, những lời hàm ý như Cung Cẩm Lan đã nói, thậm chí còn trực tiếp thẳng thắn hơn, chàng đã nghe không biết bao nhiêu lần. Nhưng lần này, chàng lại không dám tùy tiện khẳng định.
Chàng nhẩm đi nhẩm lại từng câu Cung Cẩm Lan đã nói, mỗi một từ được phân tích kỹ lưỡng trong đầu. Cuối cùng, chàng tin chắc rằng không phải mình tự ảo tượng. Cung Cẩm Lan quả thật có ý muốn chọn chàng làm con rể, việc Cung Cẩm Lan có mặt tại buổi tiệc là minh chứng tốt nhất. Nếu không phải như vậy, ông ấy không báo giờ để con gái mình ra ngoài gặp khách, hơn nữa còn là một nam nhân trẻ tuổi.
Sau khi tin chắc không còn gì nghi ngờ, Thẩm Túy Thạch lập tức đi tìm ân sư đại học sĩ Tưởng Đồng Trinh. Chàng từ nhỏ đã mất cha, Tưởng Đồng Trinh là ân sư của chàng, đối với chàng có ơn dìu dắt, việc hôn sự của chàng nhờ lão nhân gia ra mặt làm mối, càng tỏ vẻ long trọng và có thành ý.
Sau khi Cung Cẩm Lan hạ triều, vừa đi ra khỏi Tuyên Vũ môn thì đại học sĩ Tưởng Đồng Trinh đuổi theo đến nơi.
Cung Cẩm lan trong lòng mừng thầm. Vị học sĩ này thanh cao kiêu ngạo, thường giữ khoảng cách với các bạn đồng liêu, hôm nay đột nhiên gọi mình, chắc chắn có liên quan đến đồ đệ đắc ý của ông ta là Thẩm Túy Thạch. Ông đoán Thẩm Túy Thạch nếu muốn đến nhà cầu hôn thì chắc chắn sẽ nhờ ân sư làm mối. Cho nên, Cung Cẩm Lan cảm thấy việc hôn sự này có lẽ đã thành công, ván đóng thành thuyền rồi.
“Cung Thượng thư, lão phu có việc này muốn thương lượng với ngài.”
“Đại học sĩ xin cứ nói.”
Tưởng Đồng Trinh mời Cung Cẩm Lan đến một góc khuất bên phía đông của Tuyên Vũ môn rồi mới nói.
“Hôm qua Thẩm Túy Thạch mang hậu lễ đến nhà lão phu cầu xin một việc.”
Cung Cẩm Lan càng vui mừng, chỉ nghe thấy Tưởng Đồng Trinh nói tiếp: “Cậu ấy muốn nhờ lão phu thay cậu ấu cầu hôn. Việc này vốn là việc tốt, lão phu tất nhiên rất bằng lòng, nhưng có một việc, sau khi suy nghĩ, lão phu thấy vẫn nên nói cho Cung Thượng thư thì tốt hơn.”
“Đại học sĩ xin cứ nói thẳng.”
Sau khi nghe xong lời của Tưởng Đồng Trinh, Cung Cẩm Lan như bị dội một gáo nước lạnh, buốt tới tận tâm can.
Khi về đến nhà, nhìn thấy khuôn mặt vui vẻ rạng rỡ của Cung phu nhân, Cung Cẩm Lan bất giác thở dài.
Cung phu nhân cười tít mắt hỏi: “Phu quân, tình hình sao rồi?”
Cung Cẩm Lan do dự một lát rồi nói: “hôm nay tôi đã gặp đại học sĩ Tưởng Đồng Trinh.”
Cung phu nhân lập tức cười tươi nói: “Có phải ông ấy thay Thẩm Trạng nguyên cầu hôn?”
Cung Cẩm Lan lắc đầu: “Ông ta nói, Thẩm Túy Thạch lần này đạt được khôi nguyên, là có một phần do Cửu Công chúa.”
Cung phu nhân ngẩn người: “Thế là ý gì?”
“Lần thi đình này vẫn còn một vị khảo sinh Lưu Nghệ vô cùng xuất sắc, sách luận thư pháp đều giỏi, làm người ta phải kinh ngạc. Sau khi đã quyết định thám hoa, thánh thượng đang lựa chọn giữa người đó và Thẩm Túy Thạch xem ai là trạng nguyên, ai là bảng nhãn, thì lúc này Cửu Công chúa từ sau rèm bước ra, thì thầm bên tai thánh thượng mấy câu, Lưu Nghệ liền được chọn làm bảng nhãn, còn Thẩm Túy Thạch được chọn làm trạng nguyên.”
Cung phu nhân nói: “Là Cửu Công chúa bảo thánh thượng chọn Thẩm Túy Thạch làm trạng nguyên?”
Cung Cẩm Lan gật đầu: “Có thể phải, cũng có thể không phải.”
“Rốt cuộc là ý gì?” Cung phu nhân đối với việc phu quân trước mặt người nhà cũng giở bào vòng vo cảm thấy rất khó chịu, bà ghét tất cả các câu đố trí, cái kiểu nói cứ lấp la lấp lửng như vậy.
“Thẩm Túy Thạch tài hoa tuyệt đỉnh, lại có bản lĩnh, việc chọn làm trạng nguyên cũng là lẽ đương nhiên. Còn Lưu Nghệ tuy tài học so với chàng ta bất phân cao thấp, nhưng dung mạo thì kém xa.”
Đối với một người làm thượng quan, thì thường nói chuyện có tác phong quan trường. Cung Cẩm Lan từ trước đến giờ chỉ nói một nửa, còn một nửa phải tự lĩnh hội. Nhưng Cung phu nhân vẫn lộ vẻ không hiểu.
“Khi hai người tài học bất phân cao thấp, thì Thẩm Túy Thạch tướng mạo anh tuấn hơn đã được chọn làm trạng nguyên, đó có thể là do Cửu Công chúa để ý đến chàng ta. Tưởng Đồng Trinh đến gặp ta nói những chuyện này, đương nhiên là hy vọng ta không hủy tương lai môn đệ xuất sắc nhất của ông ấy. Cho nên việc này chúng ta chỉ có thể tin mà thôi, không thể hành động vội vàng được.”
Cung phu nhân vừa nghe liền nhảy dựng lên suýt phát điên: “Rõ ràng là chúng ta đã để ý chàng ta trước, hơn nữa Khanh nhi trước kia còn có ơn cứu mạng, làm gì cũng phải có trước có sau chứ, công chúa thì đã sao? Năm đó Minh Nghi công chúa chẳng phải cũng để ý c