Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341789
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1789 lượt.
ành động ấy là vô ý…
Nhưng ngàầy hôm sau, một mối lo lẳớn hơn lại đến.
Đông cung đại tổng quản Lý Vạn Phúc vừa sáng sớm đã đến ngay trước cửa, mang theo một hòm cống phẩm tơ lụa cho phủ thượng thư, Cung Khanh vô cùng xấu hổ, trong lòng còn hơi bất an. Đường đường là phủ thượng thư mà còn thiếu tơ lụa? Chàng ta sao phải đánh trống phất cờ cho người đưa đến, để ai ai cũng biết.
Cung phu nhân tất nhiên cũng nghĩ đến chuyện này, trong lòng chẳng vui vẻ gì, nhưng không dám cự tuyệt ban thưởng, vẫn phải tươi cười liên tục tạ ơn, lấy bạc đưa có Lý tổng quản rồi cung kính tiễn về.
Bà quyết định phải nhanh chóng tiến hành chuyện hôn nhân của Cung Khanh, để tránh đêm dài lắm mộng, tối hôm qua nhi nữ đã bị người ta sờ đùi, thật là một chuyện không hay.
Cung Cẩm Lan mặc dù trong lòng mong mỏi nữ nhi của mình có thể được gả cho Đông cung Thái tử, nhưng việc đó phải đợi đến năm sau, hơn nữa cũng không thể hoàn toàn chắc chắn. Trước mắt Thẩm Túy Thạch tài hoa xuất chúng, lại được Thánh thượng vô cùng vừa ý, đây cũng là một lựa chọn không tồi. Thế nên ông cũng thuận theo ý chỉ của phu nhân, ngày hôm sau mời Thẩm Túy Thạch đến Cung phủ dùng bữa.
Nói thực lòng có thể mời tân trạng nguyên thuận lợi đến như vậy, vẫn là vượt ra ngoài dự kiến của phu phụ Cung Cẩm Lan. Tân quan trạng nguyên tuổi vẫn còn trẻ, chưa từng kết hôn, lại thêm tài mạo song toàn, thật đúng là trăm năm khó gặp. Bởi thế gặp được đã khó, còn cầu thì không thể. Nghe nói mấy ngày này, cổng Thẩm gia sắp bị chen lấn đến đổ cả rồi.
Cung phu nhân hoan hỷ chuẩn bị tiệc rượu cực kỳ thịnh soạn. Bình thường nhi nữ không được gặp khách, nhưng Cung phu nhân cảm thấu trong tình hình cạnh tranh khốc liệt như hiện nay, tốt nhất vẫn nên cho nhi nữ ra cùng trò chuyện để trạng nguyên phải một phen kinh ngạc. Cung phu nhân vô cùng tin tưởng, chỉ cần nhi nữ của mình lộ diện, thì sẽ có sức thuyết phục và hấp dẫn hơn bất kỳ phương thức nào khác.
Vì thế Cung Khanh từ trước đến nay không bao giờ ra ngoài gặp khách, hôm nay cũng bị gọi ra ngoài.
Cung Khanh tất nhiên hiểu rõ dụng ý của mẫu thân, nên lúc bước ra cửa, thật là có chút ngượng ngập. Nhưng nàng cũng biết, giờ không phải là lúc làm mình làm mẩy, động tác đó của Mộ Trầm Hoằng khiến nàng cảm thấy nguy hiểm, muốn nhanh chóng quyết định chuyện hôn sự của mình.
Thẩm Túy Thạch đứng dậy kiến lễ với Cung Khanh, nhìn gần đúng là anh tuấn nho nhã. Cung Khanh ngẩng đầu cười nhẹ với chàng, khi mặt vừa chạm mặt, Thẩm Túy Thạch bỗng ngẩn cả người, sau đó nhìn lại Cung phu nhân, cẩn thận đánh giá, rồi mới chắp tay hỏi: “Có phải sáu năm trước, phu nhân đã đi qua Lạc huyện?”
“Lạc huyện, sáu năm trước?” Cung phu nhân hơi sửng sốt.
Cung Cẩm Lan cười: “Trí nhớ của nàng thật là… năm đó có nạn đói ở Hà Nam,nàng theo ta đi cứu nạn.”
Lúc này Thẩm Túy Thạch cúi người vái phu nhân một cái: “Phu nhân còn nhớ tại hạ không?”
Cung phu nhân vàng sửng sốt hơn: “Thẩm Trạng nguyên anh tuấn đến như vậy, nếu như ta có gặp qua, thì nhất định sẽ không bao giờ quên.”
Cung Khanh không nhịn được bật cười.
Cung Cẩm Lan trong đầu u ám, phu nhân nàng có thể ý tứ hơn được không?
Trạng nguyên lại khom người vái Cung Khanh một cái: “Đa tạ ơn cứu mạng của tiểu thư năm đó.”
Cung Khanh cũng sửng sốt.
Thẩm Túy Thạch nhìn nàng tha thiết: “Tiểu thư còn nhớ trạm dịch ở Lạc huyện không? Nơi đó có một cái chợ.”
Cung Khanh lúc này mới nhớ.
Hóa ra là cậu ta…
Không chỉ có nữ nhi khi lớn lên thay đổi vô cùng, mà nam nhi cũng vậy.
Cậu bé quần áo rách rưới của sáu năm trước hôm nay lại trở nên khôi ngô anh tuấn đến dường này.
Năm đó Nam Hà gặp nạn đói, Cung đại nhân thân là khâm sai đại thần, được cử đi cứu nạn. Cung phu nhân dắt nhi nữ đi theo. Khi nghỉ chân ở Lạc huyện, Cung Khanh nhìn thấy bên ngoài trạm dịch có một thiếu niên gầy gò rách rưới đang quỳ bên đường, trên đầu cài vài ngọn cỏ.
Cung Khanh hiếu kỳ hỏi: “Mẫu thân, sao đầu cậu ấy lại cài cỏ?”
Nàng sinh ra đã sống trong nhung lụa, cuộc sống đủ đầy, cơm ngon áo đẹp, ở trong khuê phòng, làm sao biết được sự đói khổ của nhân gian, đến năm mười tuổi mới nhìn thấy những nam tử ăn vận đẹp đẽ trong Quỳnh Lâm yến, còn nam thiếu niên cài cỏ trên đầu đúng là nàng chưa thấy bao giờ.
Cung phu nhân nói: “Tự bán mình.”
Đây là lần đầu tiên Cung Khanh nghe đến những từ này, lại thấy cậu thiếu niên ấy tuổi cũng chạc như mình, nhưng hai người hai số phận khác nhai một trời một vực, trái tim nhỏ bé của nàng chợt trào lên niềm cảm thương mãnh liệt.
“Sách này của cậu hả?”
Cậu bé ngẩng đầu, trong đôi mắt sáng lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Cậu ta chưa bao giờ nhìn thấy tiểu cô nương nào đẹp đến như vậy.
Nàng ngồi trước cái giỏ, đôi tay ngoan ngoãn đặt trên đầu gối, trắng đến mức như nhìn xuyên qua được, ngón tay thuôn nhỏ mềm mại như cánh hoa đào.
Cậu quên cả nói, bàn tay đặt trong giỏ khẽ bấu vào lòng bàn tay, là thực, không phải mơ.
“Mẫu thân, con muốn mua mấy quyển sách này.”
“Mấy quyển sách ấy cũ nát rồi, con mua làm gì, sách của phụ thân
đã có rấ