Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341813

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1813 lượt.

nữ nhi luôn giở trò khoe khoang này đúng là đáng ghét nhất, lại còn lúc nào cũng mang vẻ mặt thuần khiết lương thiện, đúng là chỉ thích dụ dỗ nam nhân.”
“Đúng, vừa nhìn đã biết là hồ ly tinh.”
Hai người kẻ xướng kẻ họa bôi bác Cung Khanh thành nữ nhân không đáng một đồng.
Thực ra Cung Khanh không phải là có ý khoe khoang tài học, nàng chỉ cảm thấy giữa mình và Thẩm Túy Thạch rõ ràng trong sạch, bỗng nhiên tùy tiện gửi cho người ta một thông điệp thông báo từ giờ trở đi không bao giờ gặp mặt, thì đúng thật là rất đường đột và vô cùng xấu hổ, nàng đành phải chọn cách biểu đạt uyển chuyển hơn một chút.
A Cửu sau một hồi mắng chửi trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, nhưng tuyệt không phải là đã xong. Nàng cười lạnh một tiếng, nói với An phu nhân: “Bảo nàng ta đến hầm băng lấy cho ta băng núi nước tuyết đến đây.”
“Ý của công chúa là?”
A Cửu cười lạnh: “Để cho nàng ta thêm minh mẫn, tỉnh táo.”
An phu nhân cười phụ họa: “Đúng vậy, lại dám nghĩ cách đụng chạm tới công chúa, thật là đáng đánh.”
Thân là nhũ mẫu của công chúa, An phu nhân luôn luôn ở bên cạnh chăm sóc hầu hạ ngay từ khi nàng ấy được sinh ra, nên xét cho cùng bà cũng là người thông minh sắc sảo, luôn thấu hiểu rất nhanh những tâm tư suy nghĩ của công chúa.
Cung Khanh về đến Minh Hoa cung, thấy Hướng Uyển Ngọc đang gục đầu trên bàn khóc rưng rức.
Vừa rồi bị A Cửu vạch trần việc tự mình đề cử bản thân làm hoa thần, khiến nàng xấu hổ vô cùng, chỉ muốn độn thổ cho xong, nhưng hận một nỗi không thể ngay lập tức rời khỏi nơi này, từ nay về sau đến nửa bước cũng không quay vào chốn hoàng cung này nữa.
Cung Khanh bước đến vỗ nhè nhẹ vào vai nàng, ôn nhu nói: “Tỷ tỷ đừng khóc nữa kẻo mắt sưng hết bây giờ, lát nữa mọi người nhìn thấy lại chê cười.”
Hướng Uyển Ngọc vừa nghe, liền ngẩng đầu lên, uất hận nói: “Ta đời này kiếp này, nếu thù kia không báo, thề không làm người.”
Cung Khanh cười khổ: “Chúng ta hãy xem nàng ấy chỉ như là một đứa trẻ không hiểu chuyện, hà tất phải chấp nhặt làm gì. Ngày sau chúng ta cứ tránh xa nàng ấy ra là được.”
Hướng Uyển Ngọc lau nước mắt than thở: “Bây giờ ta mới biết, hoàng cung này thực ra không hề tốt đẹp giống như trong tưởng tượng trước đây, có một cô em chồng như A Cửu, thì ta thà cam tâm tình nguyện gả cho Độc Cô Đạc còn hơn.”
Cung Khanh thấy biểu tỷ cuối cùng cũng đã hiểu ra mọi chuyện, liền vui mừng thay cho nàng ấy. “Tỷ tỷ nói rất đúng, gả cho Định Viễn Hầu, cả đời này không phải lo đến chuyện cơm áo, địa vị được tôn trọng, lại cũng không cần phải lo lắng đến những việc đấu đá tranh giành giống như trong cung, đúng là không có gì tốt hơn thế.”
Lúc này Hướng Uyển Ngọc mới thực sự hiểu được nỗi khổ tâm của mẫu thân mình. Trước đây nàng chỉ muốn được gả cho Mộ Trầm Hoằng, không làm Thái tử phi cũng được, chỉ cần là Lương đệ nhũ nhân cũng chẳng sao, sau này khi Mộ Trầm Hoằng đăng cơ, nàng tự nhiên cũng được thăng làm hoàng hậu hoặc quý phi. Mà hôm nay A Cửu chẳng chút lưu tình, đả kích nàng một đòn nghiêm trọng, khiến nàng không chỉ mất hết thể diện, mà còn hiểu rõ hơn trong hậu cung hoàn toàn không hề tốt đẹp như mình nghĩ, có một cô em chồng như A Cửu, có một bà mẹ chồng như Độc Cô Hoàng hậu, thì cuộc sống sau này cũng chẳng vui vẻ gì.
Cung Khanh đang muốn an ủi biểu tỷ vài câu, thì nghe thấy cung nữ bên ngoài bẩm báo: “An phu nhân đến, mời cô nương ra ngoài nghênh tiếp.”
Cung Khanh day day ấn đường, quân tử báo thù mười năm chưa muộn quả nhiên là phong cách của Cửu Công chúa, đến nhanh thật.
An phu nhân ngạo nghễ nhìn nàng một lượt: “Công chúa bảo cô nương đi lấy nước ở khe nứt của núi tuyết trong hầm băng để pha trà.”
Cung Khanh có chút run sợ, cúi người: “Xin hỏi phu nhân, đến hầm băng đi thế nào ạ?”
“Để ta dẫn cô nương đi.” Nói xong, An phu nhân thu tay lại, đi trước một bước.
Trực giác mách bảo Hướng Uyển Ngọc, An phu nhân đến chẳng có việc tốt lành gì, nàng lo lắng đưa mắt thoáng nhìn Cung Khanh.
Cung Khanh nhìn nàng mỉm cười, rồi đi theo An phu nhân.
An phu nhân đi trước, dẫn theo hai cung nữ đi thẳng ra theo hướng Ngự hoa viên.
Cung Khanh đi theo phía sau bà ấy, vừa đi vừa nghĩ, việc lấy nước pha trà này rất nhiều cung nữ khác có thể làm thay mình, vì sao lại chỉ đích danh mình đi lấy nhỉ? Xem ra A Cửu vẫn giữ ý định trừng trị mình rồi.
An phu nhân đi đến khu giả sơn ở bên phía bắc vườn ngự uyển, tiết xuân se lạnh, ở đây cây cỏ vẫn chưa xanh trở lại, những viên đá nhọn lởm chởm, tạo cảm giác cao chót vót.
Đi vào bên trong khu giả sơn có một đường bậc thang, An phu nhân men theo từng bậc đi xuống.
Thì ra bên dưới hòn giả sơn này chính là hầm băng của hoàng cung.
Ở ngay cửa hầm băng có hai vị thái giám đang ngồi trông giữ, vừa nhìn thấy An phu nhân – nhũ mẫu của Cửu Công chúa đích thân đến, liền lập tức cung kính khép nép đứng dậy, mở cánh cửa lớn của hầm băng.
Một luồng khí lạnh phả thẳng vào mặt, An phu nhân khoanh tay đứng ở cửa, nói với Cung Khanh: “Ta đã lớn tuổi nên rất sợ lạnh, cô nương đi vào bên trong, chọn lựa v


Polaroid