Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341805
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1805 lượt.
ình nhỉ?
Nhưng cũng có người nghĩ, thật tốt quá, người hắn chọn không phải là mình. A Di Đà Phật.
Lúc này, Tiết Giai cười hi hi: “Di mẫu, ở đây vẫn còn một người chưa đề cử?”
A Cửu lúc này cười nói: “Thẩm đại nhân cũng đề cử một người đi”. Nàng ấy gượng gạo cười nhìn người trong lòng mình, vẻ mặt phơi phới như gió xuân, nhưng trong tim lại lạnh băng như ngày đông giá rét, nhủ thầm, được rồi, để xem ngươi chọn ai, rồi ta sẽ “chăm sóc” nàng ta thật chu đáo. Đề cử nhanh đi, Thẩm đại nhân.
Thẩm Túy Thạch từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, đây là lần đầu tiên phải ở trong một phòng đầy những giai nhân xinh đẹp vây quanh, nên rất lúng túng. Không những thế hắn còn ở cùng một chỗ với Thái tử điện hạ, người mà dường như hoàn toàn vô cảm với những giai nhân xuân sắc đầy ở trong phòng này. Thái tử đổi sắc, trầm ổn thanh tao đưa cho hắn một tờ giấy: “Đã tới thì an tâm ở lại, nhập gia tùy tục chọn một người đi.”
A Cửu cười tỏ vẻ “quan tâm”: “Ngươi không biết tên cũng không sao, chỉ cần viết số thứ tự là được rồi.” Nàng ấy giống như một tay thợ săn lành nghề đợi con mồi mắc câu, trong lòng cười gằn: “Nếu thông minh, ngươi hãy tùy ý viết tên một người xấu nhất, còn nếu như dám lựa chọn một cô nương xinh đẹp, thì ngươi chết chắc rồi, à không, là nàng ta chết chắc!”
Thẩm Túy Thạch bị áp lực, đành phải nhấc bút viết tên một người.
Độc Cô Hoàng hậu nhận tờ giấy, ngạc nhiên phát hiện hắn không viết số thứ tự, mà viết một cái tên: Cung Khanh.
A Cửu là người quan tâm đến lựa chọn của hắn nhất, lập tức sáp tới để nhìn. Vừa nhìn thì thôi rồi, một cơn ghen tức vạn năm ngùn ngụt kéo đến xông thẳng lên đỉnh đầu, hắn lựa chọn Cung Khanh, không những thế còn không cần viết số thứ tự mà lại viết rõ ràng tên của nàng ta! Sao hắn lại biết nàng ta nhỉ? Lại còn biết cả khuê danh nữa?
Cơn giận dữ khiến A Cửu chỉ muốn ngay lập tức nhảy dựng lên, nhưng Thẩm Túy Thạch đang ở trước mặt, nàng ta vẫn muốn giữ gìn hình tượng thục nữ đoan trang cao quý của mình, nên lập tức cố kìm nén cơn giận dữ trong lòng, trừng mắt hung dữ nhìn Cung Khanh, hận không thể dùng ánh mắt sắc như dao của mình giết chết nàng ấy ngay tại chỗ.
Cung Khanh đã dự cảm được Thẩm túy Thạch sẽ viết tên ai, cho nên vừa cúi đầu tránh ánh mắt sắc như dao của Cửu Công chúa, vừa âm thầm lặng lẽ chuẩn bị trong lòng đối phó với việc tính sổ của Cửu Công chúa giáng tới.
Việc Thẩm Túy Thạch biết tên Cung Khanh cũng khiến cho Độc Cô Hoàng hậu có chút ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại một chút thì có thể hiểu ngay, nhất định Cung Cẩm Lan đã từng mời hắn đến phủ, quan trạng nguyên tân khoa này được nhiều người mời đến ăn cơm cũng là chuyện bình thường, chẳng có gì lạ cả, nhưng Thẩm Túy Thạch lại biết được khuê danh nhi nữ của Cung Cẩm Lan, chắc chắn còn có ẩn tình nào khác. Lúc này trong lòng Độc Cô Hoàng hậu bỗng mơ hồ nảy sinh một chút không hài lòng.
An phu nhân hoàn toàn không biết tâm sự của hai mẹ con hoàng hậu, thấy người Thẩm Túy Thạch chọn không phải là Kiều Vạn Phương, cũng không phải là Hứa Cẩm Ca, liền cười theo nhỏ giọng nói: “Nương nương, việc đề cử hoa thần này rốt cuộc định thế nào?”
Có hai người số phiếu tương đương.
A Cửu trong lòng đang vô cùng căm tức, liền nói ngay: “Để Hướng Uyển Ngọc, Chương Hàm Kha và Lí Sùng Minh, Vạn Băng Oánh lựa chọn thêm một lần nữa.”
Nhất thời cả bốn người này cùng đỏ mặt tía tai. Cơn giận dữ của Cửu Công chúa đang phát tiết cuồn cuộn trong lòng, nên đương nhiên nàng ấy chẳng chút giữ gìn thể diện cho mấy giai nhân kia, mà bóc trần tâm ý của họ không chút lưu tình.
Mộ Trầm Hoằng vờ như không biết gì, cười hỏi: “Chẳng phải đã lựa chọn hết rồi sao?”
Cửu Công chúa hừ lạnh: “Tự đề cử, không tính.”
Cả bốn vị cô nương chỉ hận đất không nứt ra một khe để chui xuống. Độc Cô Hoàng hậu biết nhi nữ của mình đang nổi cơn ghen lớn, mấy cô nương này thực đã trở thành nơi trút giận của nó rồi.
Thế là Minh Vũ lại thêm một lần nữa bày giấy bút mực nghiên ra trước mặt bốn người.
Khi thu giấy lại, tất cả bốn người đều nhất tề lựa chọn Kiều Vạn Phương, bởi thái tử cũng đã lựa chọn cô ấy.
Độc Cô Hoàng hậu cười nói: “Vậy, hoa Thần năm nay chính là Kiều tiểu thư.”
Kiều Vạn Phương đứng dậy tạ ơn, duyên dáng yêu kiều, dung mạo dáng vẻ vô cùng xinh đẹp.
Mộ Trầm Hoằng cười mỉm đưa mắt nhìn mấy giai nhân đang cúi đầu, cuối cùng trên sắc mặt của nàng cũng đã nhìn thấy được một chút phiền muộn. A Cửu chẳng phải là người không hay gây sự, thân là ca ca của nàng ấy, hắn đương nhiên hiểu rõ nhất rồi.
Hắn cong môi khẽ cười, rồi đứng dậy nói: “ Hoa Thần đã chọn xong, vậy nhi thần xin cáo lui trước”.
Độc Cô Hoàng hậu nói: “Ta cũng mệt rồi, An phu nhân, ngươi đi sắp xếp cho ổn thỏa những việc của ngày hội hoa”. Nói rồi bà cũng đứng dậy cùng Mộ Trầm Hoằng rời khỏi Hiệt Phương các.
A Cửu cũng đi theo sau Độc Cô Hoàng hậu, nhưng trước lúc rời đi, nàng ấy còn không quên liếc mắt hung tợn nhìn Cung Khanh đang cúi gằm mặt.
Độc Cô Hoàng hậu đi được vài bước, liền nhỏ giọng hỏi nhi tử: “Con thích Kiều Vạn Phương?”